Núi lớn nguy nga, vẻ đỏ đen kèm theo sự thần bí, không hề có một ngọn cỏ nào, dù là những bậc thềm đá cũng lờ mờ ánh máu.
Thạch Hạo cất bước, tỉ mỉ tìm kiếm những hình khắc ở trên vách đá, hi vọng có thể tìm được chút chân tướng của lịch sử.
Hắn quan sát mười mấy bức tranh đều ghi lại cái gọi là Người cứu thế, cũng chính là Bất Hủ giả trong lời nói của một số người hiện tại, những sinh linh này rất mơ hồ, tỏa ra sát ý kinh thiên bên trên vách đá.
Thần sắc của Thạch Hạo nghiêm túc, càng nhìn càng hoảng sợ, những bức vẻ này tuyệt không phải là người thường có thể vẽ lại được, rất có hồn, nếu không thì cả vạn cổ qua đi mà vẫn có thể giữ được vẻ khiếp người như vậy?
Thế núi sừng sững, càng lên cao áp lực lại càng lớn, mạnh như Thạch Hạo mà khi đi tới giữa sườn núi cũng đã cảm thấy khó thở, đây là nơi như thế nào vầy?
Mà trong lúc này, hắn thấy được những bức tranh đá khác, khiến sắc mặt hắn càng thêm nghiêm nghị hơn.
Bởi vì, dựa theo những gì nơi đây ghi chép thì Bất Hủ giả là cao thủ vô thượng, đã từng đánh giết qua cái thế giới gọi là ma quỷ kia, cứu lấy rất nhiều sinh linh của thế giới này và thu nhận bọn họ.
Việc này đánh tan những hiểu biết của Thạch Hạo, hắn tuyệt đối không tin!
Càng lên cao thì càng có thể thấy được, những bức tranh được chạm khắc bên trên vách đá càng chói mắt khiến thân thể Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo, thủ đoạn này cần phải mạnh tới mức nào thì mới có thể đánh đổ chân tướng của lịch sử đây?
Từ đầu tới giờ hắn luôn cảm thấy, cái gọi là Bất Hủ giả khả năng có quan hệ với kẻ địch từng giết vào cửu Thiên thập Địa kia, hẳn chính là bọn họ!
Chỉ là hiện giờ... bọn họ lại trở thành Người cứu thế!
Trong lòng Thạch Hạo lạnh băng, sinh ra vẻ vô lực.
Khi tới gần đỉnh núi, chỉ còn cách một đoạn ngắn thì Thạch Hạo dừng lại, bởi vì hắn nhìn thấy được một vài người đầu đầy mồ hôi và ngồi xếp bằng bên trên mặt đất.
Mặc dù hắn cũng cảm thấy rất mệt thế nhưng vẫn có thể tiến lên tiếp được, nhưng cũng không có tiếp tục mà chọn cách dừng chân.
Thạch Hạo kinh ngạc, những người tới được đây đều là thanh niên khỏe mạnh, có khoảng mười mấy người thế nhưng đều tu ra tiên khí cả, bọn họ dựa vào thứ này để chèo chống và tới được đây!
Rất nhanh, hắn nghĩ tới những lời đồn kia, nơi đây có thể sẽ nắm bắt được cơ duyên lớn nào đó, mỗi lần Bất Hủ sơn hồi phục thì sẽ có rất nhiều người trẻ tuổi kinh diễm nhất trong thiên hạ tới đây, và lúc đó đều thu được vận may lớn.
Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, lẽ nào hắn cũng có thể đạt được thứ gì đó ở nơi này?
Những người này trông lại, sau khi nhìn thấy bộ dạng của Thạch Hạo thì đều giật mình, con ngươi của bọn họ nhanh chóng co rút lại.
"Ngươi... chưa từng dùng tiên khí mà lại có thể đi tới nơi đây luôn?!" Rốt cuộc cũng có người kinh ngạc hỏi.
Trong lòng Thạch Hạo hơi nhảy, lập tức hiểu rõ gì sao lên núi lại gian nan như thế, lại có thể khiến hắn cảm thấy khổ sở, thì ra muốn lên được ngọn núi này thì cần phải tu ra tiên khí.
Quả nhiên, khi hắn thả ra một luồng tiên khí thì áp lực ngay lập tức yếu bớt không ít.
"Ngươi là ai, không hề phóng thích tiên khí mà đã có thể đi được tới nơi này!" Có người cay đắng nói.