Thạch Hạo rất muốn lên tiếng hỏi vì sao ông ta lại tức giận đến như vậy, việc này hoàn toàn khác với tình huồng mà hắn biết được, thậm chí có thể nói là hai khía cạnh đối lập nhau.
Thành trì này rất lớn được xây từ những tảng đá đen to bự tựa như là ánh kim loại lấp lánh, toát ra vẻ ngột ngột gò bó.
Nhưng trong thành thì lại rất náo nhiệt, người tới kẻ đi, ngựa xe như nước, vô cùng phồn hoa.
Những lời này vừa được nói ra thì khiến rất nhiều người kích động và không cam lòng, theo như những gì bọn họ nói thì họ mới chính là chủ nhân thật sự của cửu Thiên thập Địa, hiện tại là đang rời xa quê hương, bị ma quỷ đuổi khỏi nơi chôn râu cắt rốn của mình.
Thạch Hạo quan sát kỹ, những người này chẳng hề có điểm nào khác với nhân loại, chắc chắn không phải là ngoại tộc.
Nếu là cùng chung chủng tộc vậy vì sao người ở mỗi bên Biên hoang đều gọi đối phương là ma quỷ.
Trên thực tế, những nhân tài của cửu Thiên thập Địa mới đúng là người mà bọn họ gọi, bởi vì những người này một khi đi qua Biên hoang thì có ý nghĩa là hủy diệt, chôn vùi cả một kỷ nguyên.
Người ta nói Tiên cổ tồn tại, ai biết được còn có những kỷ nguyên khác hay không, tất cả đều đã bị hủy diệt, chôn vùi vĩnh viễn.
Đây như là một luân hồi, vừa như là một loại số mệnh, khi tới đời này thì tất cả những gì trước đó sẽ bị tiêu diệt.
Nghĩ tới kết cục này Thạch Hạo chợt cảm thấy tức giận, rõ ràng những người này muốn hủy diệt ba ngàn đạo châu, vậy vì sao họ lại ra vẻ người bị hại như vậy?
Tối thiểu, theo như hiểu biết của hắn, ba ngàn châu vẫn luôn phòng ngự, chưa hề đánh trả vào thế giới bên này.
Vì thế, Thạch Hạo bắt đầu hành động, hắn âm thầm bắt lấy vài người và tìm hiểu trong biển ý thức của họ, kểt quả, đều y như những người mà bọn họ nói.
"Vấn đề nằm ở đâu, thế giới nào đang lừa dối?"
Thạch Hạo tin chắc, phía ba ngàn châu bên kia chắc chắn là người bị hại, dù sao hiện tại đang đối mặt với định mệnh chắc chắn sẽ phải chết.
Những ngày sau đó, Thạch Hạo vẫn luôn quan sát, thâm nhập vào bên trong đám dân bản địa này để tìm hiểu thêm tình hình.
"Có người rất mạnh và cũng có người rất yếu. Tóm lại, chưa chắc đã mạnh hơn ba ngàn châu quá nhiều, vậy bọn họ dựa vào đâu mà diệt cửu Thiên thập Địa?" Thạch Hạo nảy sinh nghi vấn.
Vì thế, hắn không ngừng bôn ba, đi qua rất nhiều sông núi, tiền vào rất nhiều cự thành, tiếp xúc với từng chủng tộc mạnh mẽ một.
Hắn không thể không thừa nhận, có một vài chủng tộc mạnh tới mức không còn gì để bình luận, thế nhưng cũng không thể mang tính áp đảo toàn bộ để hủy diệt thế giới bên kia?
Rất nhiều bộ tộc bắt nguồn từ kỷ nguyên Tiên cổ và trường tồn tới hiện nay, ở ba ngàn đạo châu thì sớm đã biến mất rồi, bất cứ một chủng tộc nào nếu xuất hiện ở thế giới bên kia thì chắc chắn sẽ dẫn tới náo động vô cùng lớn
Cái gì được gọi là tuyệt diệt, cái gì được gọi là không còn tồn tại nữa, tất cả đều giả, trái lại bọn họ còn rất hưng thịnh!
Thạch Hạo sinh ra một loại cảm giác kỳ quái, bọn họ là chiến đấu với ai, làm địch với ai?