Thạch Hạo tiến về trước, rời khỏi chốn vừa đặt chân tới, hắn thấp thỏm không thôi, thật sự bản thân đã tiến vào thế giới bên kia?
Cây cỏ rất nhiều, linh tuyền ào ào, vách đá cao chót vót.
Lúc Thạch Hạo bay lên trời cao, quy tắc của vùng thế giới này rất là không bình thường, tựa như áp chế hắn thế nhưng cũng may là vấn đề không lớn lắm.
"Thế giới này là lạ, quy tắc cùng trật tự trong thiên địa hoàn toàn khác với bên kia, ta... đã đi qua Biên hoang rồi?!" Hắn cũng chưa hoàn toàn chắc chắn.
Ngọn núi màu tím dần xuất hiện ở ngay trước mặt với số lượng không phải là ít, linh khí ở khu vực này rất là nồng đậm, có một vài dòng suối đều do linh dịch biến thành lấp lánh và trong suốt.
Hương thơm nồng nặc, rất nhiều thảo dược trước giờ chưa từng thấy mọc la liệt ở nơi đây.
"Đừng nói là tiến vào trong một khu dược viên của vị đại năng nào đó nghe?" Thạch Hạo lẩm bẩm, bởi vì hắn có thể thoang thoảng ngửi được mùi của thánh dược, thậm chí là cả thần dược nữa.
Quả nhiên, sau khi đi vào vùng núi tím này thì hắn trợn mắt nhìn một cây ngân sâm vàng, kích thước bằng cánh tay với màu vàng lấp lánh, thánh quang lưu chuyển.
"Cây củ cải lớn này mà bị Thỏ nhỏ nhìn thấy thì thể nào cũng kêu cha gọi mẹ cho coi." Thạch Hạo nghĩ tới Thái Âm ngọc thỏ, tiểu nữ sinh này rất thích ăn nhân sâm.
Nghĩ tới nàng thì tự nhiên hắn lại nhớ tới Kỳ lân con, không biết đã xảy ra chuyện gì? Tới hiện tại hắn cũng chưa có cơ hội để hỏi nàng.
Tiếng vang nhỏ xuất hiện, là Thạch Hạo nhổ cây nhâm sâm vàng này lên, ngoài màu vàng ra chỉ bản thân cây này chỉ cao hai thước, tinh khí lan tỏa, ánh sáng vàng óng rực rỡ.
Hương thơm nồng nặc sộc thẳng vào lục phủ ngũ tạng của người khác, làm cho họ cảm thấy thư thái vô cùng.
"Hả?!"
Rất nhanh hắn liền cảm thấy có gì đó không đúng, dựa theo trực giác thì hắn chợt đào đất đai này lên.
"A..." Thạch Hạo kinh hãi hét lên, đây là một chuyện cực kỳ hiếm đối với hắn, bởi vì hắn quá giật mình.
Hắn ném luôn cây nhâm sâm này khỏi tay, cảm giác buồn nôn xâm lấn, tiếp đó dùng nước rửa sạch hai tay của mình, hắn cảm thấy kinh tởm bởi hành động vừa rồi.
Bên dưới vùng đất này có một bộ thi hài, mặc dù đã trải qua vô tận năm tháng thế nhưng xương cốt vẫn không hề thối rửa, huyết nhục khô quắc, một lớp da nhăn nheo ôm trọn bộ xương khô này.
Hiển nhiên, đây là một cường giả, hơn nữa là một nhân vật mạnh mẽ.
Bởi vì, Thạch Hạo chỉ cần liếc mắt là có thể nhận được, đây chính là một vị đại nhân vật đầy mạnh mẽ ở Thái cổ, dù năm tháng đằng đẵng qua đi thì thi hài vẫn được bảo lưu, chẳng hề đơn giản chút nào.
Cây nhân sâm vàng này mọc ngay bên trên thi hài này, dựa vào thứ này để sinh trưởng.
Thạch Hạo cảm thấy rất kỳ quái đồng thời cảm thấy chẳng hề thoải mái chút nào, bình thường, thánh dược sẽ sinh trưởng ở những nơi xanh tươi, làm sao lại mọc ngay bên trên hài cốt chứ?
Điều vui nhất chính là, hắn không hề ăn bậy, nếu sau khi cắm một miếng rồi mới biết thì quả là hối hận vô cùng.
Thạch Hạo nghiên cứu một hồi thì kết luận, cây nhân sâm này chẳng hề khác gì so với ba ngàn châu cả, cũng có linh khí nồng đậm, theo suy luận của hắn thì dược hiệu cũng chẳng hề khác biệt là bao.