Rất là nhanh chóng, một mảnh lôi điệp ập xuống xuyên thủng cả thiên địa, khu chiến trường đầy mênh mông này bị che kín, tất cả mọi vật đều bị hủy diệt.
Thạch Hạo cảm thấy, luồng lôi điện này vô cùng đáng sợ, bất kỳ một luồng đủ xuyên thủng cả một châu lớn, nếu như phát sinh ở ba ngàn châu thì hậu quả khó mà lường được.
Không hề ngoài dự liệu, chiếc đỉnh này lại xông lên trời cao, nó tựa như chém đứt nhân quả, tước đoạt trật tự, như tiêu diệt một thứ gì đó ở bên trong.
Cuối cùng, mảnh lôi điện Tiên đạo mà đáng sợ nhất trong lịch sử Thạch Hạo từng gặp biến mất, tất cả hóa thành mưa ánh sáng và tản mát như vậy.
Nhưng, chiếc đỉnh này cũng tối mờ đi đôi chút, những giọt máu dính bên trên thành đỉnh lấp lánh ra ánh sáng dị thường, tựa như muốn quy về tối tăm.
Chiếc đỉnh này rất mạnh, đánh nát lôi điện thế nhưng nó cũng phải trả giá rất là lớn!
Thạch Hạo biết, sở dĩ xuất hiện sức mạnh mang tính hủy diệt như vầy là hoàn toàn vì cuộc đối thoại giữa hai bên, những thiên cơ này ảnh hưởng tới sự cân bằng và ổn định của thế giới này.
Nội tâm hắn sinh ra một loại bất an, tương lai sẽ ra sao? Chiếc đỉnh này tới đây để tìm vị 'cố nhân' như hắn, nói rõ chuyện kia rất là nghiêm trọng tới mức không cách nào tưởng tượng ra nổi.
Lúc này, đôi bên chỉ mới nói có vài câu đơn giản, cũng không hề dính dáng tới vấn đề cốt lõi, chưa từng giao lưu hết thảy mọi chuyện mà đã tạo thành cảnh tượng như thế này rồi.
Thạch Hạo hiểu rõ, hai bên không cách nào nối liền hoàn toàn, mặc dù cứ lòng vòng mãi không hề đụng tới vấn đề mấu chốt, chỉ là suy đoán suy luận mà cũng đã như vậy.
Nếu như nói ra toàn bộ thì chắc chắn mang tính chất tai họa!
Như vậy sẽ thay đổi lịch sử, sự ảnh hưởng quá mức khủng khiếp.
Bởi vì, chiếc đỉnh này là từ kỷ nguyên kế tiếp về đâu, trở lại cái gọi là quá khứ lúc này, nhân quả quá lớn, sự ảnh hưởng không cách nào có thể hình dung được!
Đối với những người ở tương lai, những chuyện như kia cũng đã phát sinh, không cách nào có thể thay đổi được, hiện giờ cưỡng ép đưa chiếc đỉnh này trở về thì cũng chỉ có thể quan sát chứ không thể thay đổi bất cứ thứ gì.
Nếu không, vạn giới trong chư thiên sẽ không cách nào tha cho nó.
Chuyện tình phát sinh đã không cách nào thay đổi được, năm tháng từ lâu đã định đoạt rồi.
Dù là người ở kỷ nguyên sau có pháp lực ngập trời thì cũng không cách nào thay đổi. Đưa tới một chiếc đỉnh, cưỡng ép can thiệp như vậy thì dù chiếc đỉnh này có là binh khí đệ nhất từ cổ chí kim cũng phải bị xóa bỏ.
"Gánh vác hi vọng, thế nhưng không cách nào nói rõ toàn bộ cho ta biết, bắt ta phải từ từ mà suy đoán ra." Thạch Hạo nhìn chiếc đỉnh mà nhẹ nhàng thở dài.
Chiếc đỉnh này từng nói, hi vọng có thể nhìn thấy hắn ở trận chiến đó, thế nhưng ở góc độ của hắn thì tin tức này không thể phá tan bản chất vấn đề.
Hơn nữa, hắn cũng tin chắc rằng, chiếc đỉnh này không tài nào tiết lộ được, chỉ có thể dẫn lối đưa đường cho hắn như vậy mà thôi.
"Ta đã từng thấy qua một góc ở trong tương lai, vạn cổ cô tịch, một đời thê lương, đơn độc bầu bạn với Thần đạo, đây chính là kết cục của ta. Hết thảy không còn tồn tại thứ gì nữa, ngay cả Liễu Thần cũng chết, người hóa thành than và ngồi xếp bằng ở ngay sau lưng ta." Thạch Hạo tự nói, hắn đã từng thấy qua một màn như thế.