Chiếc đỉnh này để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng Thạch Hạo, bắt nguồn từ tế đàn rách nát nằm sâu dưới Hắc uyên ở di địa Tiên cổ, đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy đã khiến hắn khó lòng xóa nhòa.
Nhưng, lúc đó hắn chỉ nhìn thấy là vệt bóng mờ ảo, là những vết tích được lưu giữ ở trong hư không từ xa xưa.
Tóm lại, cũng không phải là gặp được, thế nhưng lần này lại là chứng kiến tận mắt!
Thế giới tăm tối, chiến trường trống trải, mặt đất cháy đen, xương khô khắp nơi.
Chiếc đỉnh ba chân hai tai lấp lánh hàng loạt ánh sáng tiên kim, kèm theo là mẫu khí thiên địa vờn quanh bên trong miệng đỉnh là hỗn độn không cách nào quan sát được, tựa như là đang sản sinh nên vũ trụ vậy.
Bên trên đỉnh dính máu đỏ đậm lấp lóe, mội giọt tựa như là một thế giới rộng lớn, bên trong vẻ thần bí khó lòng nhìn nhận.
Thạch Hạo tin chắc, những vết máu này giống như giọt máu mà hắn từng chiếm được, đều là do cường giả không cách nào tưởng tượng nổi lưu lại!
Đồng thời, sau khi quan sát kỹ thì hắn phát hiện ra, đây không chỉ là máu của một người mà ít nhất là mấy người dính phải, tất cả đều là tinh huyết của sinh linh chí cao, đều là các cao thủ cái thể lưu lại.
Chiếc đỉnh này rất là cổ xưa, những hình chạm khắc bên trên rất mơ hồ thế nhưng vẫn có thể nhận ra đôi chút, là ngôi sao là tia chớp, là chim thần là mãnh thú độc trùng, không hề thiếu gì cả.
Chỉ là, những sinh linh này trông có vẻ xa lạ và chưa hề nhìn thấy.
Thạch Hạo đảo bước về phía nó.
Ầm!
Toàn bộ thế giới tựa như muốn nổ tung, chỉ vì chiếc đỉnh này hơi khẽ lay động đôi chút.
Trong nháy mắt này, Thạch Hạo cảm thấy bản thân thiếu chút nữa tan vỡ, như cùng với thế giới lớn này nổ tung và chết ở nơi này.
Hắn khiếp sợ, chiếc đỉnh này ra sao? Chỉ vừa hơi lắc lư mà đã muốn hủy thiên diệt địa rồi!
Đây không phải là ảo giác mà như là bản thân trải nghiệm qua, Thạch Hạo cả thấy, thần trí của mình cũng chẳng hề bị choáng vát chút nào, cảm giác vừa này rất là ly kỳ và khó tả.
Cũng may là, sự rung động này chỉ diễn ra trong nháy mắt và hắn không có chết đi, bởi vì chiếc đỉnh này đã yên tĩnh trở lại, khí tức được thu hồi, thiên địa được ổn định lại.
Đỉnh, mạnh mẽ như vậy, thế là do ai luyện chế thành?
Thạch Hạo nhìm chằm chằm thứ này, không hề có bất cứ lời nòi.
Là người nào muốn tìm hắn mà đưa chiếc đỉnh này tới đây, lẽ nào bên trong có một cao thủ tuyệt đại đang ngủ say?
Đáng tiếc, trong đỉnh có mẫu khí thiên địa, có cả hỗn độn cho nên sâu sắc vô cùng, không cách nào nhìn thấy rõ được sâu bên trong đang giấu kín thứ gì.
"Mày tìm tao, là vì chuyện gì?" Thạch Hạo hỏi, lúc này hắn bình tĩnh dị thường, khi đối mặt với bảo đỉnh chí cao vô thượng này thì hắn chẳng hề có cảm giác vui sướng buồn đau gì, bình thường chẳng hề hồi hộp chút nào.
Chợt biến hóa như thế này lại khiến hắn không rõ ra làm sao, đối mặt với một tiên đỉnh vô thượng mà hắn lại không có chút nào gọi là kính nể gì.
Ánh sáng của chiếc đỉnh này vô cùng sặc sỡ, chín loại tiên kim hòa lẫn vào nhau, mẫu khí thiên địa lượn lờ cùng với vẻ thần bí khó lường.
Trong đỉnh, như có một bóng người xuất hiện thế nhưng sau cùng lại tiêu thành mây khói.
Những huyết dịch, những giọt Đế huyết tựa như mã não đầy óng ánh, lúc này chúng khẽ rung rung rồi lên tiếng.