Sắc mặt của Nguyệt Thiền rất khó coi, càng nghĩ thì càng thấy sợ hãi, nếu như cả Thanh Y, Thạch Hạo, và nàng cùng tiến vào Thư viện Thiên Thần thì vô cùng gay go.
"Thanh Y, lần trước không hề chào câu nào mà đã đi rồi, chẳng lẽ là đã... có?" Độ dày da mặt của Thạch Hạo có thể so sánh với tường thành của Đế thành, chuyện gì hắn cũng dám nói cả.
THanh Y còn chưa nói gì mà Nguyệt Thiền đã tức tới run người, nếu như có ngày như thế thì nàng cũng không tưởng tượng sẽ ra sao nữa.
Chỉ trong giây lát Nguyệt Thiền tựa như thấy rõ mọi cảnh tượng đầy đáng sợ, ba người cùng tiến vào Thư viện Thiên Thần, và rồi nếu chuyện mà tên mặt dày nói là sự thật thì vào lúc đó, do chủ - thứ tuy hai mà một, chẳng phải nàng cũng sẽ cảm nhận theo luôn hay sao?
Trong nháy mắt, Nguyệt Thiền thiếu chút nữa vỡ ào, chuyện này quá đáng sợ!
Dù thế nào đi nữa thì nàng cũng phải ngăn chặn lại, tuyệt không cho phép tình huống này phát sinh, nếu không việc này còn đáng sợ hơn cả g**t ch*t nàng.
"Ngươi dừng có nói lung tung!" Thanh Y trách mắng, rốt cuộc cũng mở lời.
"Được, chúng ta truyền âm nói vậy." Thạch Hạo cười to.
Lúc này cả hai bắt đầu truyền âm với nhau, Thanh Y sợ tên khốn này ăn nói bậy bạ sẽ khiến nàng xấu hổ và mất mặt hơn.
Cũng chính vì vậy, Nguyệt Thiền đứng cách đó không xa thầm thở ra một hơi, không làm cách này mà cứ để mặc cho tên khốn này bạ đâu nói đó thì chắc nàng tức phát điên luôn.
"Thanh Y, sao không lại đây, Nguyệt Thiền nữa, sao lại đi chung thân mật với Thạch Hạo thế hả." Tào Vũ Sinh cười hì hì, cố ý nói ngược Nguyệt Thiền là Thanh Y, Thanh Y là Nguyệt Thiền.
Trường Cung Diễn, Long Nữ cũng mỉm cười xem náo nhiệt.
"Nè, hai người dù gì cũng là tỷ muội sinh đôi với nhau, Nguyệt Thiền muội muội, ngươi phải cứu muội muội của mình đó, trông như đang ở trong nước sôi lửa bỏng kìa." Một thiếu nữ của vực ngoại lên tiếng, nàng rất phản cảm với Thạch Hạo, bởi vì hắn đã từng đánh bại người của Vô Lượng Thiên.
Lúc này, những người khác đều trông lại đây, ví như Chân Cổ, Đằng Nhất, Phượng Vũ...
Thạch Hạo rất là nhiệt tình, nói: "Nếu như chúng ta cùng nhau tiến vào Thư viện Thiên Thần và rời khỏi giới này, nhất định phải giúp đỡ lẫn nhau, dù sao chúng ta cũng tới từ một nơi mà."
"Tất nhiên là phải như thế rồi." Những người kia gật gật đầu.
"Thanh Y muội muội." Phượng Vũ có quan hệ rất thân với Thanh Y, lúc này gặp lại nhau cho nên bắt chuyện vô cùng thân thiết.
Rõ ràng, nơi đây cũng chia không ít thế lực lớn và nhỏ.
Ví như Trích tiên một phe, Thập Quan vương một phe, Thạch Nghị, Tam thạch Thiên quân... Còn có Thạch Hạo nơi này nữa.
"Anh!" Đột nhiên có lời nói truyền tới, một thiếu niên với bộ giáp màu bạc xuất hiện và đi về phía này.
Tần Hạo, hắn cũng đã tới!
"Em tới rồi à, ba mẹ đã cho phép chưa?!" Thạch Hạo giật mình, không nghĩ tới đệ đệ của mình cũng tiến vào nơi sâu Cấm khu này.
Thật lòng mà nói, hắn không hề muốn như thế, rất muốn có một người ở bên cạnh ba mẹ để chăm sóc chứ không phải đều rời đi cả.