Thạch Hạo quyết đấu Ninh Xuyên, đều là bá chủ trẻ tuổi nắm giữ ba luồng tiên khí, dõi mắt khắp cửu Thiên thập Địa thì đủ để khắp nơi phải kinh ngạc!
Hai người từng giao thủ nhiều lần, có thể nói là kẻ thù lâu năm, giờ lần nữa có cơ hội quyết chiến, có thể nói là mũi nhọn đấu dao sắc!
"Hoang, trận chiến ngày hôm nay ta sẽ rửa sạch nỗi nhục nhã trước kia, lần trước nhân lúc ta độ kiếp mà ngươi chạy tới làm xáo trộn lên cả, nay cần phải đòi lại một lời giải thích!" Ninh Xuyên hét lên, hắn vốn vô cùng thoát thục thế nhưng lúc này làn tỏa ra đầy sát ý.
Trong mắt người đời, Ninh Xuyên phong thần như ngọc, luôn luôn dùng bạch y để xuất hiện trước mặt mọi người, dù là tóc cũng là màu bạc, thêm vào đó là dung mạo xinh đẹp tinh xảo hơn vô số lần các cô gái khác.
Ầm ầm!
Cả thiên khung bị đánh ra một cái lỗ thủng, Ninh Xuyên - chàng trai xinh đẹp bạo động, hoàn toàn khác với lúc xưa, ngang ngược xuất thủ về trước.
Tóc trắng bung xõa, con ngươi hóa thành phù văn bắt lấy Kỳ Lân ấn, lưng hiện Thiên đồ giết tới Thạch Hạo, hai bên tranh đấu bạo nên cốt văn sáng rực.
Hiện giờ, có mấy ai dám lấy cứng đối cứng với Thạch Hạo? Không nói việc khác, chỉ riêng về thân thể đã không thể chịu nổi rồi, sẽ bị hắn áp chế và tiêu diệt ngay tức khắc.
Trong đồng cấp, không có mấy người có thể so sánh về mức độ thân thể với Thạch Hạo, nếu như va chạm như vậy với hắn thì tựa là gốm sứ va chạm với sắt thép vậy, lúc này cũng chỉ có Ninh Xuyên mới dám như vậy.
Hắn với phong thái hơn người, áo trắng phần phật tựa như là một vị Thần vương vô thượng đang đi tuần tra, trong lúc này tỏa ra vẻ uy nghiêm to lớn nhìn khắp Nhân giới.
Vào lúc này, Thần vương tức giận sẽ khiến gió cuốn mây tan, bầu trời nứt thành bốn miếng, đại chiến vô cùng kịch liệt.
"Xoẹt!"
Cầu vồng kinh thiên, đó là từng luồng cốt văn tựa như cầu vồng bay lượn chiếu sáng cả đất trời.
"Răng rắc!"
Mặt trời lấp lánh nổ tung, thiên địa rực rỡ, chói mắt vô cùng, là sự giải phóng của bảo thuật, hai bên va chạm và hình thành nên việc nổ tung của thiên nhật, quá chói lóa.
Khắp nơi đều chú ý, hô hấp của mọi người như muốn ngừng lại, không ít người đều hãi hùng khiếp vía, hai cường giả này quyết chiến khiến bọn họ tự ti, cảm thấy bản thân không cách nào sánh được.
Nếu như bọn họ bước tới thì có thể chặn đỡ được hai người này? Dù là Thạch Hạo hay là Ninh Xuyên, đều hiển lộ phong cách vô địch của mình!
Đột nhiên, một vệt sáng bay tới cắt đứt bầu trời, hư không bị giam cầm, thời gian trong nháy mắt tựa như bất động.
Thạch Hạo và Ninh Xuyên bị chia tách thành hai bên không cách nào tới gần được, không cách nào giao thủ tiếp nữa.
Ba vị trung niên chí tôn đã tới và ngồi xếp bằng trong hư không, một trong số đó điểm ra một chỉ thì đã tạo nên kết quả như vậy, ngăn lại hai vị kỳ tài tuyệt diễm nào.
"Dù là hơn kỳ nguyên trước thì người như các ngươi cũng không hề nhiều, giờ chiến loạn sắp diễn ra tại sao lại còn tiêu hao như vầy." Một tỏng số đó lên tiếng.
"Chiến loạn? Trong mắt hắn, ta chính là hậu nhân tội huyết, hôm nay ta muốn hỏi hắn một câu, vì sao lại định nghĩa như thế!" Thạch Hạo nói, hắn cũng không hề có ý định dừng tay.