Ngọn núi sụp đổ, ráng lành dâng trào, khí hỗn độn lan tỏa.
Một cô gái thước tha đảo bước tới, theo sau là Kỳ lân con đã tỉnh lại sau cơn trầm miên.
Khí tức Tiên đạo nơi đây rất nồng đậm, sương trắng lượn lờ, vừa nhìn thì đã biết không phải là bảo địa bình thường, mặc dù bị phong ấn cả vạn cổ thế nhưng vẫn thoát tục như xưa.
Không riêng là Thạch Hạo mà những người khác cũng nhận ra cô gái kia, mọi người đều kinh ngạc thành tiếng.
"Con nhỏ này chạy tới đây bằng cách nào thế?!" Tào Vũ Sinh trợn tròn mắt, lộ vẻ khó hiểu.
"Nàng đã sớm tiến vào nơi phong ấn này rồi à?" Long Nữ nhíu mày.
Kể cả người khác, ví như những thiên tài của vực ngoại chưa biết cô gái này là ai, từng người trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Kỳ lân con trắng như tuyết kia, và rồi lại nhìn về phía cô gái này.
"Tiên vương tại thượng! Cô gái này lẽ nào bị phong ấn từ kỷ nguyên Tiên cổ và sống tới hiện giờ, lúc này xuất thế cùng với Kỳ lân trắng?"
"Trời ơi, một Trường Sinh giả, một người sống từ đó tới nay mà vẫn chưa hề chết, lúc này thức tỉnh lại ư?"
Rất nhiều người kinh ngạc, khó mà tiếp thu được kết quả này.
Tuổi của nàng không lớn, chỉ tầm mười ba mười bốn, duyên dáng thước tha, bộ đồ bạc như tơ lụa bóng loáng, mắt to tròn như hồng ngọc, cả người mang theo một luồng linh khí.
Là một cô bé nữ sinh rất thuần khiết và hoạt bát, dáng vẻ lấm la lấm lét suy nghĩ làm cách nào trốn khỏi nơi này.
Rất nhanh, nàng ngây ngốc khi nhìn thấy Thạch Hạo, trong con mắt to tròn lập tức lóe lên ánh sáng, gương mặt đầy niềm nở nói lớn: "Nè nè, còn không máu tới cứu ta, ta đang ở chỗ này nè!"
Nàng chính là Thỏ nhỏ, không biết vì sao lại chạy tới được nơi này và nhận được sự tán thành của Kỳ lân trắng này!
Vào lúc này, khi thấy rất nhiều kẻ địch dùng ánh mắt nóng rực dành cho mình thì lập tức cầu viện về phía Thạch Hạo.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều quay lại nhìn về phía Thạch Hạo.
"Trong ngoài tương trợ, còn có cả cứu viện nữa à, ta đã nói rồi mà, một đứa nhóc thì làm sao được Kỳ lân trắng tán thành chứ." Tu sĩ của vực ngoại nói nhỏ, hắn chẳng hề sợ nữ sinh nhỏ tuổi kia thế nhưng cũng không dám khinh thường Thạch Hạo.
"Đứa nhỏ này làm sao được Kỳ lân trắng tán thành thế không biết, dù gì cũng là sự tồn tại ngang với Chân Long, Thiên Phượng mà." Tào Vũ Sinh khó mà tiếp nhận.
Ngày thường, Thỏ nhỏ suốt ngày la hét là mình ăn chay không bao giờ ăn mặn, ấy vậy khi say vào thì luôn luôn ăn thịt, nhưng tóm lại, vẫn là rất hiền lành và có chút đáng yêu.
Có thể, hiện tại nàng làm ra chuyện lớn như thế này khiến người khác khó mà thừa nhận được.
Tào Vũ Sinh trợn trừng mắt, không cách nào tin được.
Trên thực tế, Thạch Hạo còn chấn động hơn cả hắn, Thỏ nhỏ sao có thể thành công được, chẳng lẽ nói nàng là do thiếu nữ ở Tiên cổ kia chuyển thế?