Lần nữa bước lên cuộc hành trình, lần này cũng không phải băng qua các sông núi mà là mượn truyền tống trận để rời đi.
Đây là sự cho phép của ba vị đại cường giả, nếu không, để bọn họ băng đèo lội suối thì sẽ tốn rất nhiều thời gian, hơi tí là cả mấy tháng trời.
Sau đó không lâu thì đám người Thạch Hạo lần nữa trở lại tòa thành trì sớm đã bị khuấy lên phong ba bởi ấu thú Kỳ lân.
Trên thực tế, Thạch Hạo cũng không cho rằng mình sẽ tìm thấy được Kỳ lân con kia, bởi vì con này rất là bướng bỉnh, thiếu nữ năm xưa không xuất hiện thì sẽ không xuất thế.
Mà làm sao có khả năng đó chứ, trừ phi là xuất hiện luân hồi.
Đương nhiên, còn có khả năng là sẽ xuất hiện một người giống y chang cô gái năm xưa và có thể lừa được Kỳ lân con.
"Nơi này có người bị hắc ám ăn mòn, Thạch Hạo, ngươi từng giết cả một đội Thiên Thần và phá hủy đi tòa tế đàn nọ? Không biết có thể bắt được một vài con sâu mọt như vầy không nữa?" Tên Mập Tào Vũ Sinh nói.
"Cũng là ăn may thôi, nếu như tiến vào trong tòa thành kia rồi tra xét từng người một thì quá là khó khăn." Thạch Hạo nói.
Lời hắn nói đều là sự thật, những người kia nếu như không ma hóa, không chủ động lộ ra sát khí thì rất khó xuất hiện manh mối.
Một luồng ánh mắt lạnh lẽo từ xa truyền tới, đó chính là chàng trai màu vàng tới từ Vô Lượng Thiên, hắn đang liếc nhìn về nơi này và nở nụ cười hờ hững với Thạch Hạo.
"Người này không hề yếu, nên cẩn thận." Trường Cung Diễn nói.
Trên thực tế, những cường giả tới từ vực ngoại kia có ai là người phàm tục? Nếu không thì cũng đã không có cơ hội đặt chân tới đây rồi, ai cũng đều có biểu hiện rất phi phàm.
"Đừng đối đầu với chúng ta, nếu không ngươi sẽ chết rất là đẹp mắt đó!" Chàng trai màu vàng không hề che giấu địch ý gì cả, cứ thể đứng ở nơi xa lên tiếng.
"Muốn chết thì cứ lăn tới!" Thạch Hạo chỉ nói vài chữ thế.
Lúc này cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà song phương đã đấu tranh như vầy rồi, nhất định sẽ có quyết chiến thế nhưng không phải là ngay bây giờ. Sau này có cơ hội thì bọn họ chắc chắn sẽ có một trận chiến sống còn.
"Kiềm chế đi, ba đại cường giả kia không hy vọng chúng ta sẽ tự tiêu hao lẫn nhau, nếu như quyết đấu thì sẽ lưu lại ấn tượng cực kỳ xấu đó." Có người khuyên nhủ chàng trai màu vàng.
Phía trước thành trì, thi thoảng sẽ xuất hiện tung tích của Kỳ lân trắng thế nhưng vẫn không một ai có thể bắt được, chỉ có thể thấy được hình ảnh nó qua lại trong không trung, tựa như đang trêu tức người khác vậy.
Sau đó không lâu thì Thập Quan vương, 'Trích tiên' cũng lần lượt xuất hiện.
Tự nhiên sẽ bao gồm nhóm cường giả như Nguyệt Thiền, Ma nữ... Tất cả đều tiến vào trong thành.
"Ninh huynh, đây là vận may của ngươi, ta cảm thấy con thú này sinh ra là để dành cho ngươi!" Cô Kiếm Vân của Kiếm cốc nói, hắn là một vị quái thai cổ đại vô cùng kính phục Ninh Xuyên.
Mái tóc bạc trắng của Ninh Xuyên rủ tới ngang eo, tuyết y phấp phới, ngay cả giày cũng có màu trắng, không cách nào diễn tả hết vẻ sạch sẽ và thần thánh của hắn, ánh mắt ôn hòa nhìn nhìn cả tòa thành chứ không hề nói gì.