"Có người quen và cũng có người lạ hoắc." Thạch Hạo đánh giá những người ở trước tòa thành cổ kia.
Không biết vì sao những người này đều không vào thành, tất cả đều ngồi xếp bằng trên các tảng đá lớn, mỗi người chiếm một chỗ và tạo nên một vài liên minh của riêng mình.
"Hà hà..." Hắn đảo mắt nhìn chàng trai đang cười cợt kia, rồi lại quét về phía đám người Ninh Xuyên.
"Cũng bình tĩnh đó chớ." Chàng trai màu vàng lên tiếng chẳng chút e dè gì, trong con ngươi của hắn tựa như hai ngọn lửa đang nhảy nhót đầy khiếp người.
Từ lời nói của hắn thì có thể đoán ra, hắn tới từ cửu Thiên của cửu Thiên thập Địa, và Thiên này cũng rất là mạnh mẽ.
Nếu không, hắn cũng sẽ không tự phụ, khinh thường quần hùng, không hề để ý tới mọi người nơi đây.
Trước giờ Thạch Hạo chưa hề thấy qua người này, cũng không phải thuộc nhóm với đám Lâm Thiên.
Phía sau chàng trai màu vàng này còn có thêm vài người nữa, tất cả đều sâu không lường được, dù là Thạch Hạo cũng phải nheo mắt cẩn thận đánh giá.
Thạch Hạo không thèm để ý tới người này, chỉ cần kẻ này không tới gần và khiêu khích thì mặc kệ, nếu vượt quá giới hạn thì hắn sẽ xuất thủ đàn áp ngay.
Đây là một loại tự tin, tu thành ba luồng tiên khí, dù là hắn hay là Thập Quan vương, hoặc là những nhân kiệt của cửu Thiên thập Địa khác thì đều có loại khí phách này.
"Tiên tử, xin hãy tới nơi này." Chàng trai tóc vàng mở miệng chào hỏi Ma nữ, nụ cười tươi rạng ngời mời nàng lại đấy.
"Trong cửu Thiên thì Vô Lượng Thiên chính là thánh thổ để tu luyện, rất thích hợp cho tu hành, ta thành tâm thành ý mời tiên tử tới chốn này, thư viện Thiên Thần chắc chắn sẽ được bố trí ở nơi đây." Có người cười nói.
Đối với vẻ đẹp của Ma nữ thì bọn họ không thể không thừa nhận, và cũng nhìn ra được nàng đã tu ra tiên khí, thiên tư siêu phàm, cho nên mới được mời tới.
Trên thực tế, sự thật là như thế, cơ thể của Ma nữ đầy cân đối, làn da trắng như 'dương chi mỹ ngọc', làn tóc đen tuyền phát sáng dài tới eo thon, mắt ngọc mày ngài, là một tuyệt đại giai nhân, dù đi tới nơi đâu cũng luôn luôn thu hút sự chú ý của kẻ khác.
Ma nữ dáng ngọc yêu kiều, cặp mắt như ngọc thạch chớp chớp lộ vẻ thông minh sáng sủa, nàng nở nụ cười tươi, nói: "Ta rất ngưỡm mộ các đạo thổ của cửu Thiên, nếu như có cơ hội thì chắc chắn sẽ tới thăm hỏi, cảm ơn mấy vị."
Nàng không hề từ chối, giao lưu và ngoại giao với người khác chính là sở trường của nàng, trong lúc cười tươi thì toát lên vẻ thiên kiều bá mị, khiến cả khu cổ địa này rực rỡ hẳn lên.
Thạch Hạo nhìn nàng một cái, nói: "Những người này thật lạ, ngươi xem, ta cũng là một cao thủ mà sao không có ai mời ta vậy kìa?"
"Chủ yếu là ăn ở!" Ma nữ liếc hắn một cái rồi nói thế.
Có người cười khẩy, nói: "Nghe nói các hạ rất là mạnh, có thể kích thương Lâm Thiên, cũng từng có người nói là, các hạ sẽ trấn áp địch thủ bốn phía, quét ngang cửu Thiên thập Địa, như thế chúng ta làm sao dám tùy tiện đi mời chứ."
Thạch Hạo kinh ngạc, nói: 'Ta tuy rằng đánh bại Lâm Thiên thế nhưng cũng không hề lớn tiếng như vậy à nghe?"