Một giọt máu!
Thể hiện những hình ảnh đứt khúc của chư thiên trong quá khứ.
Nó lấp lánh, chiếu sáng vĩnh hằng.
Thạch Hạo tất nhiên biết giọt máu này, lúc đang tìm kiếm Thiên Thần thụ thì đã từng tiến vào một chốn cực lạc và lôi Ma nữ từ trong Vạn Vật thổ ra ngoài, tiếp đó thì đạt được giọt máu này.
Đó là một chiếc đỉnh với ba chân hai tai.
"Giọt máu này có bí mật gì mà lại cộng hưởng với tòa thành kia?" Thạch Hạo ngẩn ra.
Hắn nhìn chằm chằm giọt máu này tựa như có một vị Thiên Đế giáng thế và phục sinh ngay tại đây, ánh mắt nhìn khắp chư thiên vạn cổ, nhìn xuyên tương lai cổ kim.
Xa xa, phía cuối đường chân trời có một luồng khí tức thê lương phả vào mặt khiến cho giọt Đế huyết này phát ra những tiếng kêu giết vang trời, tựa như đang trở lại cuộc đại chiến trước kia, có vô số cường giả đang chém giết.
Ma nữ sớm đã trợn to đôi mắt đẹp, những thứ kỳ lạ mà hôm nay nàng nhìn thấy còn kinh khủng hơn ngày trước lúc phát hiện ra nó, tại sao thứ này lại có quan hệ với nơi đây?
Hai người chấn kinh không ít, bởi vì sự sát phạt mà do giọt máu này thể hiện ra quá khủng khiếp, tựa như tái hiện lại cuộc đại chiến ở kỷ nguyên Tiên cổ kia, và lại như là kết cục trong tương lai vậy.
Hai người như gặp mộng, từ trong giọt máu này bọn họ nhìn thấy được một bức tranh mờ ảo đầy chắp vá và bi thương.
"Nếu mang giọt máu này tới Đế thành thì có chút không ổn, bị người khác phát hiện thì không biết sẽ gợi nên biến cố gì đây?" Ma nữ nói.
Thạch Hạo cố gắng bình tâm, nỗ lực điều tiết trạng thái của bản thân, sau đó giọt máu này từ từ im lặng rồi biến mất, các dị tượng cũng chẳng còn đâu.
Cũng may là, có thể khống chế được!
Dù nói gì thì bọn họ biết, giọt máu này có liên quan với tòa thành trì kia.
"Khả năng có quan hệ với Biên hoang!" Ma nữ phán đoán.
Thạch Hạo gật đầu, khả năng là rất cao, những tiếng kêu giết đầy trời, tình cảnh quyết đấu giữa các cường giả vô thượng lại được giọt máu này phản chiếu ra ngoài, vậy nơi nào mới có cảnh tượng như thế? Tất nhiên là Biên hoang.
Rất nhanh, cả hai lại tiến sâu hơn vào trong và nhìn thấy được một tòa thành!
"Là... thành ư?" Thạch Hạo hoa mắt ngây dại.
Hắn thấy thứ gì kia, phía cuối đường chân trời là một dãy u tối, đó là kiến trúc ư? Quá khổng lồ, lớn tới mức người khác không cách nào biết đó là thật hay là ảo.
Nơi đó tối tăm, gắn kết cùng thiên địa, chiếm cứ toàn bộ không gian, chọc thẳng vào vực ngoại, trường tồn cùng tuyên cổ.
Tòa thành này quá mức to lớn, chỉ có vận dụng Thiên Nhãn thông thì mới có thể nhìn thấy rõ toàn bộ. Đó là một tòa thành khổng lồ, hùng vĩ bao la, cao vút trời cao, dựng thẳng vào trong vòm trời.
Nếu dùng mắt bình thường quan sát thì chỉ có thể thấy được một bức tường mờ tối nối liền giữa trời với đất, không bờ không bến.
Đi tới nơi này, thật sự khiến người khác cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng, bởi vì nó quá mênh mông.
Xung quanh tòa thành này có từng ngôi sao lớn chuyển động và vây quanh, cũng không biết tòa thành này rộng bao nhiêu vạn dặm, nó cứ thế đứng sừng sững phía trước, vạn cổ trôi qua vẫn không hề ngã sụp.