Thạch Hạo và Ma nữ rời đi, mục tiêu là tòa thành ở phía cuối Cấm khu.
Tương truyền, nơi đó là một tòa Đế thành rộng rãi bao la, áp chế Biên hoang, bảo vệ bình an cho ba ngàn châu!
Mà những chuyện này bàn tán cũng rất nhiều ở ba ngàn châu, Thạch Hạo và Ma nữ sau khi đi tới sâu trong Cấm khu này thì mới nghe được một vài tin đồn như vậy.
"Ồ..."
Một vùng biển mênh mông chắn ngang phía trước, những tiếng vang kỳ dị phát ra khiến hàng loạt sinh linh nơm nớp lo sợ, những mãnh thú trên đường đi đều quỳ rạp trên mặt đất.
Đây là nơi sâu trong Cấm khu mà có cả biển, lúc này sóng biển không ngừng dập dìu.
Một con ốc biển từ từ hiện lên, âm thanh ban nãy là do nó phát ra hình thành nên những gợn sóng chập trùng trên biển.
"Ốc biển gì thế?" Thạch Hạo từ xa nhìn thấy cảnh này thì khá là kinh ngạc, lúc này ngay cả hắn cũng cảm thấy thân thể hơi run có chút khó kiểm soát được bản thân.
Sau đó thì hắn càng thêm giật mình hơn, bầu trời nổ tung, mặt đất lún sâu, nhiều loại ác điểu thần thú trong hư không gào thét và rớt ầm ầm xuống mặt biển tạo nên bão táp vô tận.
Cảnh tượng này khó mà tin nổi, người nhìn thấy không cách nào hiểu được!
"Đó là kèn lệnh, một khi được thổi vang thì trời long đất lở, có thể phá trời hủy trăng".
Thạch Hạo nghe thế thì nhíu mày, sau khi mở thiên nhãn thì cảnh tượng trong biển kia cũng chỉ là những dấu ấn chứ cũng không phải là những chuyện đang phát sinh, việc này khiến hắn thở dài một hơi.
"Cuộc chiến hơn kỷ nguyên trước, kèn lệnh vang lên thì sẽ có cảnh tượng như thế, trông tựa như là trời long đất lở, ngân hà run rẩy." Ma nữ nói, đây là những ghi chép mà nàng đã đọc được trên các cốt thư.
Hơn nữa, những kèn lệnh từ ốc biển như thế cũng không phải chỉ có một hai cái, có thể tưởng tượng được, nếu như có vô số kèn lệnh cùng nhau thổi lên thì cả vũ trụ cũng sẽ rung chuyển.
Mà đó cũng không phải là cuộc đại chiến chân chính, chỉ là phần mở màn mà thôi.
Chiến sự chân chính, cuộc quyết đấu của những người bất hủ sẽ khủng khiếp tới cỡ nào? Quả thật không cách nào tưởng tượng nổi, chẳng trách thế giới trọn vẹn trước kia lại bị chia thành cửu Thiên thập Địa.
"Đại chiến chuẩn bị tới gần, những dấu vết này đều do kèn lệnh lưu lại với ý nghĩa rằng, một ngày nào đó sẽ không còn xa, thế giới này sẽ đi vào vết xe đổ của Tiên cổ."
Xoẹt!
Trong biển đột nhiên hiện lên từng luồng kiếm khí, mỗi luồng đều cắt đứt thiên địa, ánh sáng to lớn chiếu sáng vĩnh hằng.
Đây không phải là vết tích được lưu lại mà chính là công kích thật sự!
Thạch Hạo và Ma nữ nhanh chóng né tránh, cả hai lùi lại vô cùng xa, rời khỏi vùng biển đang tức giận này, vết kiếm đó lướt sát qua hai người.
Ngay cả trên bầu trời là hàng loạt kiếm khí, loạn kiếm phá thiên, từ vực ngoại có thiên thạch không ngừng lao xuống.
Đây là nơi nào?
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lòng tràn ngập vẻ sợ hãi, nếu như họ tránh không kịp thì chắc chắn sẽ thành tro bụi ngay.
"Có thể trong vùng đại dương này có chôn vùi mảnh vỡ của Tiên khí, và tình cờ nó thức tỉnh nên dẫn tới kết quả này." Bọn họ suy đoán.