Quá đột ngột, nói chung có một số việc nằm ngoài dự liệu.
Dù thế nào thì Thạch Hạo cũng không nghĩ tới sẽ được gặp lại Kỳ lân con trắng như tuyết này, tuy rằng chỉ vừa mới chia cách không bao lâu thế nhưng về phía Kỳ lân con thì cũng đã trả qua không biết bao nhiêu vạn năm rồi.
Nghe Kỳ lân con gào khóc thì lòng Thạch Hạo cũng run run, trong mấy tháng này hắn luôn luôn suy nghĩ, không biết những việc mình trải qua vừa qua có phải là sự thật hay là không.
Chính mắt nhìn thấy Hoàng nữ, thanh niên lưng mang bảo kiếm tiên kim Quang Minh, cô bé ôm chặt Kỳ lân con nằm dài trong vũng máu, chết thảm ở Nam Hải Tử Trúc lâm, hắn đau đớn nhìn từng hình ảnh một thế nhưng không cách nào thay đổi được, trong lòng thì buồn phiền và tiếc nuối vô cùng.
Giờ nhìn thấy lại Kỳ lân con thì toàn bộ như đã được chứng thực, những sự việc trải qua ngày đó đều không phải là mơ mà là sự thật.
Thạch Hạo đau đớn, trong lòng dấy lên vẻ xót xa, hắn từng thần du về những năm cuối của Tiên cổ, từng giao lưu và kết bạn với nhiều người, thế nhưng sự thật lại tàn khốc như thế, chỉ biết nhìn từng người một chết đi.
"Ta vẫn đang chờ, hi vọng nàng có thể trở về, ta nghĩ nàng..." Kỳ lân con khóc hu hu, việc này khiến suy nghĩ của Thạch Hạo lại như quay về lại Tiên cổ lần nữa.
Tuy rằng chỉ giao lưu với những người này rất ngắn ngủi thế nhưng lại rất là khó quên!
"Đừng khóc nữa, đi theo ta, Biên hoang chuẩn bị loạn rồi, tao dẫn mày đi giết địch, báo thù cho bọn họ!" Thạch Hạo nói rồi nhìn về Kỳ lân nhỏ mờ ảo trong hư không kia.
Trong lòng hắn có một luồng chiến ý tựa như ngọn lửa đang bốc cháy hừng hực, hắn muốn lao thật nhanh tới chiến trường kia. Khi mộng về Tiên cổ thì đã khiến hắn cảm thấy dây dứt, hắn không cách nào xuất thủ được, nên đời này hắn muốn tới đó chiến một trận, giết thẳng về Biên hoang!
"Không, ta phải đợi nàng, chờ nàng lại xuất hiện và quay lại!" Kỳ lân nhỏ kiên quyết không hiện ra chân thân, chỉ dùng hình ảnh mờ ảo đó giao lưu với hắn.
"Ta cũng hi vọng nàng sẽ quay trở lại thế nhưng, nàng sẽ không bao giờ có thể xuất hiện nữa đâu." Thạch Hạo tuy nói rất bình tĩnh thế nhưng lòng chẳng được như thế.
Ở kỷ nguyên đó, bi và thương tràn ngập, toàn bộ những trẻ tuổi chí tôn đều điêu tàn, bọn họ kinh tài tuyệt diễm, không thiếu người tu ra ba luồng tiên khí ví như là Hoàng nữ, nếu như sống tới hiện giờ thì dù là Thạch Hạo hay Thập Quan vương cung không thể tranh giành danh tiếng được.
Đó là thời đại huy hoàng xuất hiện nhân tài lớp lớp, và cũng là thời tận thế khiến người ta đau xót, nhân kiệt mạnh mẽ, nhóm này tới nhóm khác thế nhưng nhìn chung vẫn chưa có trưởng thành, cứ thế héo tàn như vậy.
Dù gì cũng là một thời đại đau buồn, là một đoạn năm tháng đầy bi thương.
"Không, ta tin chắc nàng sẽ quay lại, sẽ còn xuất hiện, sẽ tới vùng non sông này tìm ta!" Kỳ lân nhỏ hét lớn đầy vô vọng, những giọt nước mắt đã ướt đầy mặt.