Đây là một mảnh bình nguyên, tuy rằng vẫn có cổ mộc thế nhưng lại rất thưa thớt, mặt đất khô cằn chẳng hề có ngọn núi vắt ngang nào, chính vì thế khi tòa thành này được đặt ở nơi này thì càng tăng thêm vẻ hùng hồn, khí thế nguy nga tráng lệ của mình.
Thạch Hạo ngơ ngác, thế là tìm thấy rồi?
Đây chính là nơi ký kết Minh ước Thái cổ ư, sự uy nghiêm, rộng lớn cùng với một luồng khí thế vô cùng to lớn.
Tới tòa thành này thì sẽ có nghĩa là đã tới gần Biên hoang, hoặc đây là khu vực ngoài cùng của Biên hoang?
Thạch Hạo cảm thấy hồi hộp, sắc mặt đầy phức tạp, đây là khu vực giao tranh từ hơn một kỷ nguyên trước tới giờ? Chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng.
Trong dòng sông lịch sử, nhất định có rất nhiều anh kiệt tuyệt đại bước qua nơi đây, có không ít người đã chôn xương bên dưới, những câu chuyện xưa xúc động lòng người đó đáng để đáng tưởng nhớ.
Những việc này có thể xa xôi lâu dài thế nhưng lại không thể nào tách rời khỏi hiện tại, bởi vì những kẻ địch kia vẫn còn, hoặc là những con cháu của đám địch này vẫn còn tồn tại trên thế gian.
Thậm chí, kẻ thù ban đầu khả năng vẫn còn sống!
Mà bọn họ đã từ bên kia Biên hoang tới nơi đây.
Thạch Hạo rất muốn biết đám người đó có hình thù ra sao, nói chính xác hơn là đám sinh linh đó, bởi vì hắn không chắc chắn bọn họ là người, dù cho có bên trong có lượng lớn hình dáng giống con người đi nữa.
Tuy rằng đã mộng về Tiên cổ thế nhưng hắn thấy vẫn còn quá ít, những sinh linh kia được khói xám che kín, chỉ có thể thấy được những móng vuốt, vảy lông mà thôi, còn hình bóng thì chỉ lóe qua đôi chút.
"Lại gần tòa thành này xem sao, phải tra rõ đầu đuôi."
Trên vùng bình nguyên này, tuy rằng cổ mộc thưa thớt thế nhưng cũng có một số cao lớn vô cùng, mỗi cây phải cao tới mấy trăm trượng, tựa như là một ngọn núi nhỏ màu xanh lá vậy.
Khi tới gần thì trong tòa thành này có không ít người và vô cùng náo nhiệt, bởi vì những tiếng huyên náo không nhỏ từ xa truyền lại.
"Hả?!"
Rất nhanh thì Thạch Hạo nhìn thấy được một nhóm người từ trong thành lao về phía này.
Bị phát hiện ư? Ánh mắt của Thạch Hạo sâu lắng.
Cũng may là bọn họ nhằm về một hướng khác, cũng là một nhóm kỵ binh được cầm đầu bởi Thiên Thần rất mạnh mẽ, nơi đây cao thủ san sát.
Việc làm hắn vui mừng nhất chính là, sau khi nhìn vào trong thành thì cũng không thiếu những người có tu vi thấp, thậm chí có cả Tôn giả.
Trong một tòa thành trì kỳ lạ như vầy thì những người có thực lực như thế quả thật là hiếm thấy.
Bởi vì, trong tưởng tượng của Thạch Hạo, bất luận những tòa thành nào bị chiếm đóng dù cho có nằm trong tay của người thượng giới thì chắc chắn phải có lượng lớn cường giả mới đúng, bất cứ người có thực lực yếu ớt cũng rất khó sống sót ở đây.
Sau đó, hắn nhìn thấy một người, Ma nữ!
Nàng đang ở trong thành, vẫn nhí nhảnh như trước, vẫn xinh đẹp tới lạ thường, hơn nữa lại vô cùng thích thú dạo bước trong thành, chẳng hề có chút căng thẳng gì cả.