Một đám người này đều chẳng phải là người lương thiện gì, không phải là người chỉ dựa vào ngày ngày bế quan mà là những cường nhân bước ra từ những cuộc chiến đầy máu và xương.
Người đạt tới Thiên Thần cảnh như vầy thì đều rất đáng sợ, kinh nghiệm chém giết của bọn họ hơn xa người thường, sức chiến đấu cũng đầy đáng sợ.
Bởi vì, bọn họ là những cường giả được mài giũa trong tử vong.
Những Thiên Thần bình thường cũng đã cao cao tại thượng, đại biểu cho sự mạnh mẽ, thế nhưng đám người này lại là những con sói trong Thiên Thần nên càng khiến người khác khiếp sợ hơn.
Nhưng, Thạch Hạo cũng chẳng phải là hạng tầm thường, những gì hắn trải qua cũng không kém và chiến đấu với các cao thủ cũng đếm chẳng hết, ngay cả Thiên Thần tự tay hắn giết cũng không phải là số ít.
Hắn không chút chần chờ, sau lưng xuất hiện mấy cành liễu lấp lánh ánh hoàng kim lao nhanh về trước, đồng thời tay nắm tiên kiếm Đại La bổ mạnh lại.
Kinh nghiệm chiến đấu của hắn cũng chẳng hề kém ai, Thiên Thần bị hắn giết cũng chẳng hề ít hơn những người đối diện.
"Gào..." Những người kia vọt tới, cũng không vì sự bất phàm của hắn mà dừng lại, trái lại khí thế càng tăng mạnh, từng người điều khiển tọa kỵ lao về trước.
Một con thú sừng máu bên trên là một người trung niên với đầu lâu nứt toác, con mắt lóe ánh đỏ, tay cầm kích lớn đỏ lòm đâm thẳng tới, hắn chính là kẻ cầm đầu.
Bên cạnh hắn còn có mấy người với tọa kỵ lớn như núi, từng con lấp lóe ánh sáng đỏ đậm đầy hung dữ và chẳng thiếu máu tanh, tất cả đồng loạt triển khai bí pháp giết về thanh niên phía trước.
"Ầm!"
Hàng trăm cành liễu bay múa, hàng loạt ánh sáng hoàng kim rạng ngời chặn đứng đám người này, những gợn sóng kinh người lan tỏa, sức chiến đấu Thiên Thần cũng không phải chỉ để nói chơi.
Loại chiến đấu ở cấp bậc này đủ khiến thiên địa sập lún nổ nát, chắc chắn sẽ hủy hết cả vùng núi nơi đây, những cây cổ mộc san sát nơi xa cũng không thoát khỏi số phận.
Nhưng, nơi này có rất nhiều di tích, có rất nhiều trận pháp cổ đại được lưu lại cho nên cũng không dễ hủy như vậy.
Quả nhiên, trên mặt đất tỏa ra những ký hiệu thần bí ổn định lại cả dãy núi, bảo vệ cả vùng non sông này.
Thạch Hạo kinh ngạc, đây không phải là cốt văn của kỷ nguyên này mà là một đạo phù thần bí hơn một kỷ nguyên trước.
"Răng rắc!"
Trong màn chớp đan dệt, trong cơn quyết đấu bảo thuật thì hàng trăm cành liễu vàng bao phủ và giam cầm lại một ít bí bảo trong hư không.
Mà Thạch Hạo lại như một con mãnh hổ, toàn thân là lốm đốm điểm vàng chiếu sáng cả hư không nơi đây, tay hắn cầm tiên kiếm Đại La đơn độc đỡ lấy đòn đánh của tên đầy lĩnh kia.
"Keeng!"
Tia lửa văng tung tóe, kích lớn đỏ lòm bị kiếm thai chém trúng gần như gãy lìa, thanh kích bị lực phản chấn uốn cong cắt đứt gan bàn tay của tên Thiên Thần ấy, huyết dịch chảy xối xả.
Hai người đều giật nảy mình.
Thạch Hạo nhìn về thanh đại kích đó đầy kinh ngạc, không thể chém đứt, nên biết thanh kiếm thai trong tay của hắn vô cùng sắc bén, thứ gì cũng có thể chém lìa, được chế tạo từ rất nhiều loại tiên kim.