Gió mát thổi hiu hiu, trúc tím xào xạc đưa.
Đây là một khu di tích có đất đai cháy đen tựa như bị lửa nung đốt và máu tươi nhuộm đầy.
Thạch Hạo lặng yên đứng nơi này, vẻ mặt thẫn thờ, gương mặt ướt sũng.
"Ta lại khóc." Hắn nói rồi khẽ vuốt vuốt mặt.
Đời này, tất cả mọi người mà hắn nhìn thấy đều biến mất, rừng trúc vẫn còn đó, biển xanh sớm đã cạn, đây là Nam Hải Tử Trức lâm năm xưa ư? Hiện giờ cũng chỉ là một khu rừng trúc tím bình thường mà thôi.
Tất cả đều không cao lớn, hoàn toàn khác với những gì mà Thạch Hạo thấy ở Tiên cổ.
Là mơ ư?
Nhưng mà, độ chân thực quá rõ ràng, Thạch Hạo cảm thấy nhói đau, từng hình ảnh vẫn như đang ở trước mặt, từng vị bằng hữu quen biết lần lượt ngã trong vũng máu.
Đẫm máu như thế cứ như là một giấc mộng vậy, nhưng vì sao lại đau đớn, vì sau khi nhìn thấy những vị bằng hữu đã vui đùa với nhau mấy tháng trời ngã xuống thì bản thân lại cảm thấy khó chịu và khó thở.
Thạch Hạo chợt hét lớn, tiếp đó nhanh lau những dòng lệ nóng trên mặt!
Đường vẫn phải đi, hắn đột nhiên ngẩn đầu nhìn trời cao, có những lời đã nói ra, ở đời kia, ở kỷ nguyên này, ở trong giấc mộng ấy, hiện giờ hắn có thể làm gì? Chỉ có thể trở nên mạnh mẽ, thoát khỏi tất cả!
Thạch Hạo lặng yên suy nghĩ rồi từ từ đi quanh một vòng, tưởng nhớ lại tất cả những việc vừa qua lần nữa.
"Keeng!"
Hắn vận dụng Thiên Nhãn thông thì nhìn thấy một miếng sắt nhỏ, dù năm tháng dài đằng đẵng qua đi thì nó cũng không hề bị ăn mòn, hơn nữa còn tỏa ra ánh sáng trắng bóng đầy rực rỡ
Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại, ánh mắt tựa như hóa thành hai bó đuốc hừng hực.
Bảo kiếm tiên kim Quang Minh!
Hiện giờ chỉ còn sót lại một mẫu nhỏ dài chưa tới ba tấc, một chút tiên kim được hòa lẫn bên trong cũng chưa hề bị phai mờ, ngược lại ánh trắng lưu chuyển xung quanh.
Hô hấp của Thạch Hạo trở nên dồn dập, hắn vuốt nhẹ miếng sắt nhỏ chọt lòng cảm thấy nặng nề và ngột ngạt, trong lòng ngực như có một luồng ấm ức, rất muốn đẩy hết những thứ này ra khỏi người.
Vừa rồi không phải là mộng mà là sự thật, nơi đây chính là Nam Hải Tử Trúc lâm, đời kia từng có một nhóm chí tôn trẻ tuổi tụ hội ở nơi này, mà hắn "đã tận mắt nhìn thấy".
Thiên nhãn của Thạch Hạo khiếp người cho nên lại có thêm phát hiện mới nữa, bên dưới đồng hoang tàn ấy hắn tìm ra được một đoạn xương ngắn, trong giây lát, máu huyết hắn sục sôi, thân thể run rẩy dữ dội.
Đó là một khúc xương kỳ lạ lấp lánh ánh sáng năm màu, dù cho đã lờ mờ thế nhưng vẫn còn khí tức quen thuộc, nó là của Hoàng nữ!
Đã từng luận bàn, từng giao lưu, cảm giác này tuyệt không sai.
Cuộc chiến ấy vô cùng đẫm máu, Thạch Hạo run rẩy không ngừng, hết thảy đều là sự thật!
Hắn đào hai phần mộ, một chôn tàn kiếm một chôn hoàng cốt, sau khi cúng bái trong im lặng thì hắn chợt xoay người, nhanh chân rời khỏi nơi này.
"Mộng về Tiên cổ..." Thạch Hạo thì thầm, muốn vui vẻ thế nhưng nước mắt lại cứ chảy, những bằng hữu đó dù cho có cách xa vô tận năm tháng thì vẫn đang chôn vùi nơi ấy.
Có ngơ ngác, có thương xót, có đau đớn, dọc trên đường đi Thạch Hạo chẳng hề nói năng gì cả, dù cho đã rời xa tới mấy vạn dặm thế nhưng lòng vẫn vô cùng đau buồn.