Những người này tuy rằng đang ở ngay trước mắt nhưng thực ra lại rất xa vời, ở chung với nhau đã được vài tháng nên khó mà dứt bỏ được.
Trong lòng Thạch Hạo dấy lên cảm giác khó chịu và đầy chua xót.
Hắn có loại trực giác, sẽ chia cách, sẽ biệt ly, hơn nữa sẽ là vĩnh biệt, ở đời này hắn sẽ không thể nào gặp lại nữa.
Tại sao lại như thế? Hắn không biết, đây là một phủ đệ của Tiên gia đầy kỳ bí, những người này đều là thật ư, hay là hắn đang mơ và trở về Tiên cổ, chỉ là trong phút lơ đãng tình cờ gặp phải nhau?
"Gặp lại, sẽ có ngày gặp lại, biết đâu một người trong chúng ta sẽ gặp lại ngươi trong chốn hồng trần thì sao, tuy rằng việc này rất là viễn vông thế nhưng trong vạn cổ thì luôn luôn có một tia may mắn, cũng khó mà nói được." Thanh niên lưng mang bảo kiếm trịnh trọng nhìn Thạch Hạo, tiếp đó hắn xoay người đi về nơi sâu của hòn đảo, và rồi bóng lưng dần dần mơ hồ.
"Chúng ta cũng đều là chí tôn trẻ tuổi, không hề thua kém bất luận người nào, thế nhưng thật là đáng tiếc mà, không cách nào mặt đối mặt được, thân thể thật gặp nhau nữa, chúng ta sẽ tan vào gió, sẽ lẫn vào trong bụi trần của thiên địa này để theo dõi sự huy hoàng, những chiến tích của các ngươi!" Lại có một người bước tới và nói lời từ biệt với Thạch Hạo.
"Cố gắng sống sót, nỗ lực, không nên khiến bản thân chết trận quá sớm!" Hoàng nữ cũng tới, nàng mang theo nụ cười cùng với vẻ không cam, trong mắt hơi rưng rưng lệ nóng.
"Ta khổ quá đi mà, ta phải đi rồi, không thể gặp nhau lần nữa." Thiếu nữ ôm Kỳ lân con đau buồn nói.
Thạch Hạo thẫn thờ, những người trước mắt đều sống sờ sờ, mấy tháng quây quần bên nhau, giao tình đã có, cảm tình càng nhiều, thế nhưng sẽ hoàn toàn chia cách, không bao giờ gặp lại nữa?
Là vì sao, hắn như kẻ mơ, không biết tình huống thế nào.
"Xin mọi người hãy nói cho ta biết, là vì sao?" Thạch Hạo nắm chặt lấy cánh tay của Hoàng nữ, rồi lại chạy nhanh về trước kéo thanh niên lưng vác bảo kiếm, tiếp đó vọt tới thiếu nữ ôm Kỳ lân.
"Xem kìa, họ tới rồi." Thanh niên lưng mang kiếm chỉ về nơi xa, nơi đó có một con mắt đầy dữ tợn và to lớn như núi mở to trong hư không, vị trí đó, những khúc xương lớn từ trong trời đâm lại, sương mù màu xám ngập tràn được phun tới từ trong vũ trụ.
Trong nháy mắt, khu tịnh thổ đầy an lành bị xâm nhiễm và trở thành màu tro tàn, một lát sau thì tiếng "giết" rung trời.
Một chiếc vảy màu đỏ lòm hạ xuống và xuyên thủng đất trời, bụp, mấy vị chí tôn trẻ tuổi này bị xuyên thủng, mặc cho bọn họ gầm hét dữ dội, pháp lực cuộn trào thì cũng không cách nào ngăn cản được đòn đánh này.
"Răng rắc!"
Một cây dây leo từ trong vũ trụ hạ xuống rồi nghiền ép núi sông, Nam Hải Tử Trúc lâm rạn nứt, biển xanh bốc khói, mấy vị chí tôn trẻ tuổi dùng hết khả năng chống trả nhưng vẫn bị đánh nát bấy.
Trong số đó có mấy người mà Thạch Hạo rất quen thuộc, mấy tháng nay không ngừng chuyện trò, tìm hiểu lẫn nhau, giao tình sớm rất là sâu đậm, nhưng kết quả lại chết đi.