Luân Hồi bàn!
Là do người này luyện chế?
Thạch Hạo trợn tròn mắt, chủ nhân của món chí bảo ở thượng giới lại xuất hiện nơi này, cứ như là một giác mộng vậy.
Những món chí bảo hỗn độn này, cái nào chẳng có lai lịch to lớn, tất cả đều có quá khứ kinh người, không cách nào có thể tái hiện lại truyền kỳ của bất kỳ món nào.
Hôm nay, có thể nhìn thấy chủ nhân của những món này, quá khó tin.
"Lục Đạo Luân Hồi Tiên vương vẫn còn đang nghiên cứu đại đạo của mình, lý tưởng của người quá cao vời, không biết có thể thực hiện được hay không." Hoàng nữ nhẹ giọng nói.
"Nhất định sẽ được, Lục Đạo Luân Hồi tiên vương kinh tài tuyệt diễm, khí phách to lớn, người nếu muốn nghiên cứu Luân hồi thì chắc chắn sẽ thành công!" Thiếu nữ ôm Kỳ lân con trong lòng chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy sùng bái.
Ngay cả Kỳ lân con cũng mở to mắt, hai chân trước khép chặt lại biểu thị tán đồng.
"Lục Đạo Luân Hồi Tiên vương vô cùng tài giỏi, không hề thấp hơn với Vô Chung đại nhân, cho nên chắc chắn sẽ có một ngày kia." Thanh niên lưng mang bảo kiểm cũng nói theo.
"Haizz, dù là Luân Hồi bàn mà chính người luyện chế cũng đã bị chia năm xẻ bảy, là do chính mình phá hủy, chỉ sợ người quá tập trung mà đẩy tương lai mình vào trong." Có người đứng bên cạnh lo lắng nói.
Thạch Hạo nghe những lời này thì lòng chập trùng, quá chấn động, có người đang nghiên cứu Luân hồi, mà thế gian này vốn chẳng hề tồn tại!
Dù nói gì đi nữa, hôm nay hắn tới nơi đây dù không đạt được gì, thế nhưng chỉ cần biết được nhiêu đây bí ẩn là quá đủ rồi.
Ngọn lửa hừng hực, vầng thái dương trên trời cao lao nhanh tới Nam Hải Tử Trúc lâm, ánh sáng của nó vô cùng mãnh liệt khiến cho nước biển đều bốc hơi cả.
"Tên lão già kia, tồn tại cùng thiên địa, già cái đầu rồi mà còn như đám nhóc nghịch ngợm thế à." Bên trong Tử Trúc lâm có người cười nói.
Giữa bầu trời truyền tới tiếng cười ha hả, vầng thái dương vàng óng đó hóa thành một con Kim ô, vẻ hừng hực đều thu lại và rồi từ trong hư không bay tới, sau cùng hóa thành một ông lão với bộ đạo bào vàng óng.
"Nhìn kìa, vì lão tới nơi này cho nên trên trời cao không còn ai quản lý nữa, thiên địa mờ ảo hóa thành đêm đen hết cả rồi." Có người tức giận.
"Không sao." Con Kim ô này ấn tay, một vệt kim quang bay vút lên trời cao và hóa thành một vầng thái dương, lần nữa chiếu sáng vạn vật.
Đây là thần thông tuyệt thế, một chỉ điểm ra liền hóa thành một mặt trời, Thạch Hạo thấy thủ đoạn như vầy liền tê dại, không biết nói ra sao cả.
Đám người trẻ tuổi liền tụ lại cùng nhau và thảo pháp luận đạo, Thạch Hạo ngạc nhiên phát hiện, cách tu luyện của hắn hoàn toàn khác cho nên chẳng hề hiểu bọn họ đang nói gì cả.
Hệ thống khác nhau, trừ phi tình cờ nhắc tới những bí thuật kia, nếu không cứ luận về con đường phải đi thì hoàn toàn không phù hợp với những gì hắn biết.
Những người này muốn tu hành được thì nhất định phải có Tiên chủng và dung hợp vào trong cơ thể, sau đó dựa vào thứ này để mở ra con đường tu hành của riêng mình.
"Đạo huynh, tại sao ngươi không thảo luận vậy?" Thanh niên mang bảo kiếm sau lưng hỏi.
Thạch Hạo cười khổ, nói: "Thật lực ta thấp kém cho nên cứ lắng nghe là được rồi."
Lúc này thì hắn cũng đã hiểu rõ, vì sao pháp của Liễu Thần, còn có pháp của Thập Hung, tất cả đều là bảo thuật thế nhưng lại rât khó lưu lại cách tu hành cụ thể.