(*): Đường đi của Tiên.
Tròng mắt nứt toác, máu tươi tí tách.
Con ngươi đỏ lòm và đầy chói mắt, ánh đỏ chiếu rọi.
Đoạn mâu kia rung lắc khuấy trộn như muốn phá hủy đi Tròng mắt này.
Hàng loạt các loại bảo thuật của Thạch Hạo xuất hiện và lao về trước, hắn cảm thấy viên Tròng mắt này quá nguy hiểm, cần phải giải quyết càng nhanh càng tốt.
"Xoẹt!"
Máu đen không ngừng ứa ra, viên Tròng mắt này tựa như là một cái động không đáy không ngừng trào ra huyết dịch, từ đỏ đậm tới đen thui kèm theo đó là khí tức lạnh lẽo.
"Hả?"
Thạch Hạo kinh hãi, trong hư không lại xuất hiện một cái hố đen và nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh, chính là do Tròng mắt kia biến thành, không ngờ nó đã biến dạng hoàn toàn như vầy.
Thạch Hạo dùng toàn lực chống lại, bảo thuật Liễu Thần xuất hiện, mấy chục cành cây vàng óng lao vút ra rồi đánh nứt hư không hòng làm tan rã hố đen ấy.
"Ngươi biết bảo thuật của nó nữa à?!" Hiển nhiên, viên Tròng mắt này rất sợ hãi.
Nó đầy lạnh lẽo, con ngươi thăm thẳm, tuy rằng đã nứt toác ra thế nhưng lại phát sinh hào quang kỳ dị, nó nhìn chằm chằm Thạch Hạo và lạnh giọng nói: "Cây liễu kia còn chưa chết, đúng không?!"
"Ầm!"
Đúng lúc này, bên trong Tròng mắt tựa như là vực sâu địa ngục đó có một cánh cửa nối liền với một con đường màu máu, tựa như muốn thu Thạch Hạo vào trong.
Nó đã động sát cơ, bất chấp hậu quả hòng trấn áp và thu giữ Thạch Hạo.
"Chém!"
Thạch Hạo vung thanh tiên kiếm Đại La, kiếm thai phát sáng rực rỡ, những dấu tích bên trên thân kiếm chợt sáng lên, một người đang phi tiên, sương trắng lan tỏa, mưa ánh sáng khắp nơi đầy xán lạn.
"Hả, sao thế?!" Tròng mắt kinh hãi, nó phát hiên đoạn mâu gãy cắm trong mắt mình đang điên cuồng quấy phá, là đang thiếu đốt và tỏa sáng.
"Có quan hệ với thanh kiếm thai kia?" Nó kinh ngạc trong lòng.
Dù là Thạch Hạo cũng cảm thấy được sự khác lạ, cùng với nhịp vung kiếm của hắn thì đoạn mâu đồng kia tựa như thức tỉnh, ở mặt trên có một nhóm chữ cổ cũng đang sáng rực theo.
"Không!" Tròng mắt hét lớn, nó cảm thấy sợ hãi.
"Ầm!"
Dấu ấn Tiên đạo còn sót lại trong đoạn mâu gãy kia nổ tung, thanh tàn khí này đã tự thiêu đốt chính mình và cứ thế phân hủy, cùng kéo viên Tròng mắt về phía hủy diệt.
Máu đen tung tóe, trong tích tắc Tròng mắt nổ tung, quá nhanh, ngay cả cánh cửa mà nó mở ra cũng nát tan và giải thể toàn bộ, tất cả hóa thành ánh máu và trở thành khói bụi.
Quá đột ngột, việc này khiến Thạch Hạo giật bắn mình, thanh kiếm thai trong tay đâm về đằng trước vừa khéo nhận lấy phần dư âm vừa nãy.
"A..."
Tiếng kêu thê lương truyền tới rồi sau đó chợt yên tĩnh trở lại, nơi đây khôi phục lại vẻ tĩnh mịch.
Một luồng tàn linh của Tròng mắt bay ra rồi đánh thẳng lên trên kiếm thai, kết quả, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi, không còn tồn tại nữa.
Hào quang biến mất, núi rừng khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Nếu không có những bột bụi của đoạn mâu đồng và máu đen kia thì rất khó khiến người khác tin rằng vừa nãy đã xảy ra một trận chiến, nơi đây từng xuất hiện một sinh linh phi thường đáng sợ.
Thạch Hạo kinh ngạc nhìn thanh kiếm thai trong tay của mình, vật này có gì đó là lạ, tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.