Cổ thụ liên miên cao tới mấy trăm trượng, những chiếc lá trong suốt, bóng cây lắc lư, rất nhiều dây leo to như vại nước uốn quanh, trông rất nguyên thủy.
Chỉ là, quá yên tĩnh!
Thạch Hạo tay cầm tiên kiếm Đại La, không ngừng đề phòng và đảo mắt tìm kiếm khắp nơi.
Bỗng nhiên, nơi xa truyền tới những âm thanh chạy trốn, có người đang tiến tới, là tu sĩ thuộc ba ngàn châu đang lao nhanh tới đây.
"Cẩn thận!" Thạch Hạo lớn tiếng nhắc nhở.
Sinh linh vượt qua Biên hoang kia không hề ra tay với hắn, mà phát ra một luồng gợn sóng kỳ lạ về phía người đang chạy tới đây.
"A..."
Tiếng hét thảm vang vọng, người đang chạy tới đó phản ứng không kịp nên mất mạng ngay lập tức, thủ đoạn như vầy khiến Thạch Hạo sợ hãi trong lòng.
Hắn không hề lùi bước mà nhanh chân vọt tới, bởi vì hắn biết chắc chắn sẽ không thể bình yên rời đi mà sẽ phát sinh một trận đại chiến!
Nơi đó, bên trên một gốc cây tựa như là Cầu Long có một sinh linh thân người đầu voi đã mất mạng, vẫn như trước kia, cốt tủy phủ tạng huyết nhục đều bị hút sạch sẽ và chỉ còn sót lại mỗi bộ da bên ngoài.
Bộ da này dính trên thân dây leo và lượn lờ trước gió, trên gương mặt đầy vẻ sợ hãi.
Lại một vị tu sĩ bị ngộ hại, nơi đây lại khôi phục vẻ yên ắng, tồn tại khinh khủng kia cũng không có đối phó Thạch Hạo ngay mà rơi vào lặng yên.
Nhưng mà, trong lòng Thạch Hạo chợt phát hiện có một thứ gì đó đang âm thầm quan sát hắn!
Lúc này, da thịt cả người căng cứng, lông tóc dựng thẳng, cảm thấy mình như bị một con dã thú từ thời hồng hoang nhìn chằm chằm, tựa như gặp phải đại địch, cảm giác nguy hiểm này khiến hắn lạnh toát toàn thân.
Tuy rằng đề phòng tột độ, khẩn trương không gì bằng thế nhưng trong lòng Thạch Hạo lại nặng như đá tảng, chẳng hề xảy ra những việc nguy hiểm như hắn tưởng tượng, nếu như sinh vật này đủ mạnh thì sẽ không thăm dò quan sát hắn mà chắc chắn sẽ nuốt chửng ngay.
Đó là thứ gì?
Thạch Hạo nhíu mày, sinh linh này lại có thể ẩn núp trong hư không, mặc dù có Thiên nhãn nhưng cũng khó phát hiện được kẻ này.
Tìm thấy rồi.
Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, Thiên Nhãn thông có thể nhìn thấu hư vọng, bắt lấy bản nguyên, hắn phát hiện ra một chùm đen thui trong hư vô.
Nhưng, trong giây tiếp theo thì hai mắt của hắn chợt đau nhói, nơi đó xuất hiện một luồng ánh đỏ tựa như là một cây đinh đâm thẳng hai mắt hắn.
Ánh đỏ lóe lên, sinh vật kia biến mất.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo vung mạnh kiếm thai về sau, đây là một loại bản năng mà thôi, bởi vì sau lưng của hắn lông tơ dựng thẳng, da gà nổi dầy như nguy hiểm đang tới gần.
"Keeng!"
Tia lửa văng khắp nơi, một chùm cốt văn bị tiêu diệt, một chùm sáng do sinh vật kia phát ra đã chặn đứng kiếm thai, đồng thời một luồng nóng rực phả tới bên ngoài thân của Thạch Hạo.
Việc này thật sự rất hiếm, một đòn toàn lực của Thạch Hạo thì tiên kiếm Đại La có thể cắt lìa trời cao, có thể kích nứt bí bảo khắp nơi, thế nhưng lúc này lại bị chặn đứng và bản thân Thạch Hạo lại gặp phải tập kích.
Dưới chân hắn xuất hiện một chùm phù văn, đó là súc địa thành thốn, hắn nhanh chóng lướt sang ngang, đồng thời một vùng cổ mộc ở phía trước chợt thành tro tàn và một ngọn núi lớn nổ tung.