Ba ngàn châu, vô biên vô ngần, sức người đều có hạn, dù cho có mạnh tới đâu cũng rất khó đi hết toàn bộ.
Thạch Hạo thân hóa Côn bằng mang theo vẻ không nỡ xa rời, một loại tâm tư khó có thể diễn tả bằng lời đập cánh kích thiên, lao vút trong thiên địa.
Cũng không biết bao lâu thì hắn cảm nhận được đang có nhân vật mạnh mẽ nào đó nhìn chằm chằm lấy mình, lúc này chém lìa hư không và từ đó biến mất trên trời cao.
Hắn đi thực hiện lời ước định, muốn xông vào khu không người mênh mông kia, đi vào trong cấm địa truyền thuyết, có thể sẽ trải qua rất nhiều việc hung hiểm hoặc thậm chí cả tử vong.
Trên con đường sau đó, hắn mượn những tuyền tống trận cỡ lớn từ châu này qua châu khác, bắt đầu tiến về phía tập hợp.
Trong lúc này thì Thạch Hạo bất ngờ biết được, khách tới từ vực ngoại đã nới rộng điều kiện, cho phép tất cả mọi người đều có thể đi vào con đường cổ xưa kia, chỉ cần có thể tìm được tòa thành cổ kia thì coi như đã qua ải, có tư cách gia nhập vào thư viện Thiên Thần.
Lập tức cả thượng giới đều bùng nổ, tới giờ thì khắp nơi đều biết tại sao khách từ vực ngoại lại tới đây, rất nhiều thiên tài rục rịch mong muốn tới chốn không người kia ngay lập tức.
Nhưng, có một vài cao tầng lại nhíu mày, nếu như những tuấn kiệt trẻ tuổi kia quá tự đại rồi liều lĩnh tiến vào, như vậy rất có thể sẽ khiến cả thượng giới tổn thất nặng nề.
"Ngày xưa, lão Giáo chủ của thư viện Tạo Hóa đã chết trong Cấm khu ấy, nếu giờ các ngươi đi vào thì cần phải suy xét cẩn thận."
"Từ xưa tới nay, những người còn sống đi ra thì cực kỳ ít, phải cẩn thận cân nhắc cho thật kỹ!"
Một vài đại nhân vật lên tiếng, tuy nói không nhiều thế nhưng tựa như là một chậu nước lạnh tạt thẳng lên đầu, dập tắt ngọn lửa hừng hực trong lòng của các cao thủ trẻ tuổi.
Đây là sự thật, ba ngàn châu rất lớn, Cấm khu đầy đáng sợ kia lại càng bao la hơn, tràn ngập nguy hiểm, nếu thật sự bước chân vào thì chắc chắn sẽ là cửu tử nhất sinh.
Tuy rằng có một ít khu vực đã được kiểm soát và cũng tương đối an toàn, thế nhưng, con đường thi tuyển ở tòa thành trì kia tuyệt đối không nằm trong những khu vực này.
Tới cùng là nên đi hay không?
Trong hai ngày sau đó thì ba ngàn châu không cách nào yên tĩnh được, các nơi đều nhốn nháo, rất nhiều người đều đang bàn tán.
"Ngươi cho rằng mình là Thập Quan vương à, người ta có thực lực thật sự, có tư cách để tiến vào thư viện Thiên Thần, cho nên bước vào con đường đó cũng chẳng có gì lạ cả."
"Đúng đó, chúng ta cần phải tỉnh táo lại, chưa tu ra tiên khí, thua xa với đám "Trích tiên", nếu muốn dựa vào vận may để có được tư cách thì quá không hiện thực."
...
Đương nhiên, cũng có nhiều người không phục, cho rằng mình có tiềm lực để thử thách.
"Từ xưa tới giờ, chí tôn siêu tuyệt chân chính đều trưởng thành muộn cả, chắc phải tới mấy trăm năm sau mới từ từ bộc lộ tài năng, từ từ trở nên mạnh mẽ. Ta tin chắc, chờ tới lúc ta đặt chân vào lĩnh vực Thiên Thần thì chắc chắn sẽ tăng nhanh như gió, không hề kém bất luận người nào!"
Một vài người trẻ tuổi có tham vọng cảm thấy ngày sau mình sẽ quật khởi, không cam lòng trở thành tầm thường.