"Nhất định sẽ gặp lại mà!" Thạch Hạo nói, tuy rằng có chút hơi chua xót thế nhưng lời nói vẫn rất kiên định.
Hỏa Linh Nhi ngẩng đầu nhìn hắn rồi nhìn về những cánh hoa đầy lấp lánh đang phấp phới bay lượn kia, chợt hàng lệ nóng lăn dài nhưng lại nở nụ cười tươi, nói: "Anh cũng nên đi rồi."
Có những người không cách nào níu giữ, có một số thứ đáng để trở thành hồi ức, nàng cũng không hề khóc lóc sướt mướt đau đớn, chỉ là bình tĩnh đưa tiễn, miệng mang theo nụ cười tươi, mặt đượm hàng lệ nóng tiễn Thạch Hạo.
Thạch Hạo buồn bã, vẻ lo sợ trong lòng chợt nhúc nhích, hắn đi được vài bước thì chợt dùng chân rồi quay đầu nhìn lại, khó mà chuyển bước được.
Hắn không ngừng nghĩ ngợi, lần đi này là vì cái gì, chẳng lẽ mục tiêu cả đời là trên con đường tu hành ư?
Nếu tiếp tục như thế thì sẽ có một ngày hắn có thể đặt chân l*n đ*nh cao nhất, liếc nhìn xuống khắp thiên hạ thế nhưng khi ngóng trông lại, khi suy tính lại thì sẽ bỏ qua bao nhiêu người và sự việc đáng giá trong cuộc đời?
Đáng ư?
Hắn không biết!
"Anh đi đi, em sẽ luôn nguyện cầu, mong anh được bình an cả đời, sẽ gặp được trường sinh. Thế gian này chung quy lại sẽ đại loạn, sau này sơn hà sẽ sụp đổ, máu chảy thành sông, anh không cần phải đắn đo gì cả, nếu đã chọn con đường kia thì hãy luôn kiên định, nếu như có một ngày cả thế gian này không còn tồn tại thì chắc gì còn em với anh. Bất luận anh đi nơi nào, dù cho rời khỏi thế giới này, phóng vút tới cửu trùng thiên, đi qua Biên hoang, chặn đứng đại kiếp nạn, chiến đấu tới đẫm máu, thì em vẫn luôn ở một góc của thế giới này, ở trong khu Hỏa Tang lâm này chờ anh, thầm lặng chờ anh, cầu nguyện cho anh được bình an."
Hỏa Linh Nhi vừa nói vừa lau đi dòng lệ nóng chảy dài, cố gắng nở nụ cười thật tươi và vẫy vẫy tay tiễn biệt hắn.
Thạch Hạo thật sự khó mà cất bước được, con đường này rất xa xôi, leo l*n đ*nh cao nhất của võ đạo rồi tiếp đó là đi chinh chiến, từ biệt lần này cũng không hề biết bao nhiêu năm, hắn biết, nếu chọn con đường này thì sẽ bỏ qua rất nhiều việc.
"Anh sẽ dẫn theo em!" Thạch Hạo nói.
"Không!" Hỏa Linh Nhi lắc đầu, kiên quyết từ chối.
"Lý do?" Thạch Hạo hỏi.
"Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh, dù được anh che chở bảo vệ bên người, lúc bình thường thì sẽ không có việc gì thế nhưng tới lúc mấu chốt, chắc chắn sẽ khiến anh phân tâm!" Hỏa Linh Nhi từ chối.
Nàng biết, chuyến đi này dù Thạch Hạo cũng khó mà bảo vệ được bản thân, con đường phía trước nguy cơ lớp lớp, nếu như còn phải phân tâm bảo vệ nàng thì chắc chắn sẽ càng thêm nguy hiểm.
Thạch Hạo dạo bước với nàng trong Hỏa Tang lâm này, trên đường đi cả hai đều im lặng, và cũng không biết bao lâu thì rốt cuộc cũng phải từ biệt, hắn không thể dừng lại được.
"Bảo trọng, anh sẽ trở lại!" Thạch Hạo nói, hắn từ từ bay lên trời cao rồi vẫy vẫy tay về sau, càng ngày càng đi xa, bóng người từ từ biến mất trong ánh tà dương.
Rốt cuộc Hỏa Linh Nhi cũng không cách nào kìm nén được nữa, nàng khóc òa thành tiếng trong khu rừng dâu lửa này, nước mắt che kín cả gương mặt, những tiếng tiễn biệt phát ra thành lời rồi dùng sức vẫy tay về phía trước.