Hỏa Linh Nhi thấy Thạch Hạo cười toe toét nói ra hai chữ "thành hôn" thì sắc mặt ửng hồng rồi lườm hắn một cái, nàng luôn cảm thấy tên quỷ này càng ngày càng lấn tới.
Thế nhưng khi nghĩ tới tương lai chuẩn bị chia cách thì nàng chỉ nhẹ thở dài chứ không hề nói thêm hay phản bác gì cả, trong mắt chợt rưng rưng.
Lại muốn chia ly rồi, mà lần này Thạch Hạo đi càng xa hơn, là muốn tới nơi sâu nhất trong Cấm khu, rời khỏi ba ngàn châu, chuyến đi này là cửu tử nhất sinh.
Mà sau này nếu như còn sống thì Thạch Hạo lại sẽ rời khỏi thế giới này, sẽ đi vực ngoại, lần từ biệt ấy cũng không biết cần bao nhiêu năm mới có thể gặp lại.
Suy nghĩ tới những việc này thì Hỏa Linh Nhi cảm thấy buồn lo, nàng cảm thấy lần từ biệt này có thể là rất rất lâu, không biết có thể gặp lại được nữa hay không.
"Anh phải cẩn thận đó!" Nàng nhẹ giọng và cũng đầy mạnh mẽ nói.
Bởi vì, bên trong Cấm khu rất nguy hiểm, dù là Giáo chủ tiến vào cũng có thể sẽ bỏ mạng chứ đừng nói đám người Thạch Hạo. Đây là một con đường sinh tử, một khi bước lên thì không thể quay lại được, sống hay chết rất khó mà nói.
"Yên tâm đi, không người nào có thể giết anh được đâu, nhưng mà anh cũng rất hồi hộp mong chờ Cấm khu đó, không chừng sẽ có một vài tiên cầm thụy thú sinh sống, tới lúc đó anh sẽ bắt một con về làm thú cưỡi cho em." Thạch Hạo cười nói.
Hắn luôn luôn lạc quan và cũng tràn đầy tự tin, cũng không hề để những mối nguy hiểm của con đường ở phía trước trong lòng.
Cô gái với cặp mắt màu lam nở nụ cười, da mặt nàng cũng chẳng hề mỏng chút nào, lúc này cười hì hì nói: "Phải tặng ta một con nữa đó."
"Đó là quà cho vợ của ta, ngươi cũng muốn á?" Thạch Hạo hùng hổ hỏi.
"Nhóc họ Thạch kia, ngươi đắc tội với tỷ tỷ như vậy không sợ sau khi tiến vào Thư viện Thiên Tiên thì tỷ tỷ sẽ nhờ người xử lý ngươi hay sao?" Thiếu nữ mắt lam nói.
"Cứ việc mời gọi, ta dẹp loạn từng người!" Thạch Hạo cười ha hả nói.
"Được, ngươi cứ ngông nghênh hùng hổ đi, tới lúc đó ta sẽ tiếp đãi ngươi thật đặc biệt, sẽ giới thiệu mấy vị tỷ muội xinh đẹp tới chăm sóc!" Cô gái mắt lam nở nụ cười, thế nhưng cũng không hề thấy chút vẻ lẳng lơ gì cả.
"Thích vậy sao, đám tỷ muội đó có lai lịch như thế nào vậy?" Thạch Hạo cười ha ha không thôi.
"Có Hoàng nữ, có hậu đại của Trường Sinh giả, còn có tiên tử thật sự, chỉ sợ tới lúc đó ngươi sẽ bỏ chạy không dám để các nàng chăm sóc mà thôi." Cô gái mắt lam cười hì hì.
"Hắn trốn không được đâu, chắc chắn sẽ bị trấn áp ngay lập tức." Cô gái lạnh như băng xen lời.
"Được rồi, các ngươi cứ ngồi đợi để chào đón ta đi, ta tất nhiên sẽ tiến vào Thư viện Thiên Thần và sẽ cố gắng hưởng thụ sự hầu hạ của các ngươi." Thạch Hạo cười nói.
Vị mỹ nhân lạnh như băng kia trừng hắn, còn thiếu nữ mắt lam vẫn cười hi hi, nói: "Lại còn ba xạo, tới lúc đó đừng có khóc đấy nhé."
Rất nhanh, bọn họ đã rời khỏi Trung châu, theo như yêu cầu của Thạch Hạo thì sau khi vượt qua mấy trăm châu thì chiến thuyền bạc liền ngừng lại.