"Tòa thành kia ở nơi nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Ở bên ngoài ba ngàn châu này, là nơi sâu nhất của Cấm khu vô ngần ấy." Một người đàn ông trung niên lên tiếng, hắn ngồi xếp bằng bên trên đoạn nhai, bộ đạo bào màu xám tựa như sắt thép không hề tung bay gì cả.
Tuy rằng sớm đã hiểu được đôi chút thế nhưng vào lúc này Thạch Hạo cũng thầm than thở một tiếng.
Biên Hoang, Minh ước của Thái cổ, toàn bộ những sinh hơn một kỷ nguyên trươc chiến bại đều bị diệt, lão chủ nhân của Thiên Nhân tộc chuẩn bị đi tới chiến trường này... Tất cả mọi chuyện đều tập trung về nơi đây, làm cho mọi người cảm thấy vô cùng nặng nề.
Những nơi này, những người và những chuyện này, tựa như đều liên quan và tụ về một mối!
"Con đường này nhất định phải đi à?" Ninh Xuyên lên tiếng, bộ tuyết y xinh đẹp, gương mặt mỹ lệ vô cùng, ngay cả những cô nàng bắt gặp cũng phải đố kỵ.
Trên thực tế, cô gái có cặp mắt màu xanh và cô gái có dáng vẻ lạnh như băng kia đều không tự chủ liếc nhìn hắn vài lần khi trên đường tới nơi này.
Một chàng trai có gương mặt như vầy thì cũng rất là hiếm có rồi, hơn nữa thiên tư của hắn tuyệt thế, tu vi bất phàm, muốn người khác không chú ý thì cũng không được.
Các nàng biết rõ, trong di tộc Tiên đạo thì cũng khó tìm ra được một vài thanh niên nào có khí chất xuất chúng như vậy.
Ninh Xuyên cũng không tiếp tục mở lời và đang lặng yên suy tư.
Vùng Cấm khu kia quá mức rộng lớn, chẳng hề có giới hạn, cơ bản không thể tìm được phần cuối.
Ba ngàn châu lớn là thế, nhưng nếu suy xét hơi thoáng một chút thì cũng sợ chưa tới một phần mười của vùng Cấm khu mênh mông đó, có thể nói là sâu không lường được.
Trên thực tế, mảnh cương vực đó vô cùng đáng sợ và kinh khủng, trước giờ không ai là không biết.
Từ xưa tới này, từng cường giả một tiến vào nhưng đa phần không ai trở về, trong đó bao gồm rất nhiều lão Giáo chủ, đều là những hạng người công tham tạo hóa cả.
"Tiền bối, như thế thì có làm khó người khác quá không? Nơi đó đã nguy hiểm như vậy, mà chúng ta cũng chưa hề đạt tới Thiên Thần cảnh nữa, cứ đi như vậy thì chẳng phải là chịu chết à?" Ninh Xuyên nói ra suy nghĩ của mình.
"Tuy rằng chết không ít cường giả thế nhưng cũng có một vài người đi ra được, hẳn các ngươi cũng biết chuyện này." Một vị trung niên trên đoạn nhai tiếp lời.
Bên trong vùng Cấm khu kia, không phải đáng sợ nhất là gặp những sinh linh còn sống sót, mà là những vật chất vô cùng thần bí thì mới là thứ khiến người khác sợ hãi nhất, ví dụ như cục bùn vàng chỉ trong nháy mắt là có thể hòa tan một vị Giáo chủ, một giọt nước kỳ dị với muôn màu muôn vẻ có thể g**t ch*t chí cường giả, một cành cỏ khô bình thường lại có thể phát ra kiếm khí tuyệt thế chém lìa ngôi sao...
Dù là Giáo chủ đi vào thì chín phần mười đều chết bởi những vật chất như vầy, chứ không phải là từ trong tay những sinh linh còn sống sót kia.
"Bản thân mạnh mẽ hay không thì cũng không phải là vấn đề mấu chốt cho sự sống sót, bởi vì có một vài thứ dù là Giáo chủ thì cũng không cách nào chống lại được."
Ý tứ rất rõ ràng, tu vi cao hay thấp cũng không hề có tính quyết định trong vùng Cấm khu này, bởi vì nhân tố nguy hiểm kia quá ghê gớm, dựa vào tu vi của Giáo chủ mà cũng không cách nào ngăn nổi.