Ngón tay của Thạch Hạo vô cùng mạnh, hắn bắt chặt lấy một cánh tay của đối thủ, song phương đều vận chuyển huyền công, những tiếng vang từ khớp xương không ngừng vang vọng.
Lâm Thiên giãy giụa, sắc mặt biến đổi không ngừng, lực mà đối thủ phát ra quá mạnh tựa như là một chiếc gông xiềng Tiên đạo trói buộc hắn lại, khiến cánh tay vô cùng đau nức.
"Ầm!"
Giữa hai người tỏa ra ánh sáng chói mắt, đó là do bảo thuật tranh đấu, đó là phù văn lan tỏa, xung kích đầy kịch liệt với nhau.
Phụt, một vệt sáng màu máu lóe lên, Lâm Thiên nhảy bậc lên trời cao.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía hai người để xem cảnh chiến đấu ngắn ngủn khi nãy ai là người chiến thắng?
"Một cách tay!" Mấy người kinh ngạc thốt lên.
"Hoang quá mạnh mẽ!" Rất nhiều người hãi hùng khiếp vía.
Trong tay của Thạch Hạo có một cánh tay đầm đìa máu tươi, đó là kết quả khi hắn dùng sức kéo mạnh.
Trên trời, vẻ mặt của Lâm Thiên méo mó, trên trán đầy rẫy mồ hôi hột, đó là sự gây nên bởi đau nhức, hắn đã bị đối phương kéo lìa một cánh tay, đã bị thương nặng.
Có thể nói, đây chính là một trong những lần bị thương nghiêm trọng nhất từ khi sinh ra tới giờ, ở cổ giới của hắn, hắn chính là con cưng của trời, dù có bại trận thế nhưng cũng không thể cụt tay.
Mọi người ồ vang, ai cũng chấn kinh!
"Lâm Thiên đã bị thương rồi, đã bị kéo đứt một tay!" Chính xác, đây là một tin tức có tính bùng nổ rất cao, bởi vì hắn từng đi khắp ba ngàn châu khiêu chiến, cơ bản không một ai là đối thủ của hắn.
Ở thượng giới này, cũng không biết có bao nhiêu Thiên Thần đã bại trong tay của hắn, người mạnh nhất cũng chỉ chống đỡ tầm mười chiêu mà thôi.
Giờ lại phát sinh chuyện này nên đã đánh bay mọi ý nghĩ của đám đông, Lâm Thiên tựa như vô địch, cao cao không thể với tới đã thất bại như thế, đã bị người kéo đứt lìa cánh tay.
"A..."
Lâm Thiên hét dài tựa như rồng gầm, như sấm nổ, huyết dịch trong cơ thể của mọi người đều cuộn trào, thân thể rung lắc như không cách nào thừa nhận nổi.
Cứ thế thất bại, ăn thiệt thòi lớn dưới tay của Ninh Xuyên, rồi lại bị mất một cánh tay từ kẻ đã cướp lấy chiến xa năm màu của mình, hắn cảm thấy bị tổn thương vô cùng nghiêm trọng.
"Ngươi là Hoang?!" Tuy rằng đã đoán ra được thế nhưng chính miệng hắn nói ra lại là chuyện khác.
"Chính xác, là ta." Thạch Hạo đáp, hắn liếc nhìn cánh tay trong tay mình, tiếp đó vận chuyển huyền công hòng khiến nó hiện ra nguyên hình, kết quả bản thể vẫn là như thế.
"Ngươi làm ta thất vọng quá, là hình người, trả lại cho ngươi!" Thạch Hạo lật tay ném cánh tay này lên bầu rời, những giọt huyết dịch tí tách nhỏ ra từ đó vô cùng lấp lánh.
Mọi người sợ hãi, đây là huyết thống đáng sợ biết dường nào, nó ẩn chứa khí Tiên đạo, chẳng trách lại mạnh như thế.
Một người như thế mà vẫn thua ở trong tay Thạch Hạo, việc này khiến người người chấn kinh.
Lâm Thiên bắt lấy cánh tay này với vẻ mặt lúc trắng lúc xanh, thế nhưng tóm lại vẫn đưa lên và nối liền lại, thần quang lóe sáng, phù văn lan tỏa, cánh tay hoàn tòan như lúc ban đầu.
Trên thực tế, dù Thạch Hạo không có trả lại thì hắn cũng có thể tái sinh lần nữa, bất quá cần phải tiêu hoa chút tinh huyết vốn có mà thôi.
Nơi đây trở nên yên lặng, mọi người đã nhìn ra được, Thạch Hạo trả cánh tay kia lại thật chất cũng không phải là nịnh nọt lấy lòng, mà thật sự không thèm để ý tới, dù cho đối phương ở trạng thái đỉnh cao nhất thì hắn cũng không hề sợ.
Thông Tí thần viên ngồi trên chiến xa năm màu há rộng miệng, trong mắt của nó thì chủ nhân là người đánh đâu thắng đó, không một ai địch lại, nhưng giờ lại thất bại.
Đầu tiên là Lâm Thiên thua ở trong tay Ninh Xuyên, về sau lại bị Thạch Hạo kéo đứt một tay, lần đầu tiên trong cuộc đời lại thất bại nặng nề như vầy.