Trên ngọn núi gãy màu đen, quần hùng đều hưng phấn, rốt cuộc thì Hoang cũng đã xuất thủ rồi ư?
Mọi người đã chờ giờ phút này quá lâu, tất cả đều đang ngóng trông hắn, "Trích tiên" và "Thập Quan vương xuất kích, bởi vì khách tới từ vực ngoại đã quét ngang hơn mấy trăm châu nên khiến mọi người cảm thấy uất ức!
Tu ra ba luồng tiên khí, hẳn là có thể giành được phần thắng!
Rất nhiều người đều chờ mong, khát khao có thể nhìn thấy được trận chiến đó.
"Chủ nhân ta là một Thiên Thần, mà ngươi vẫn chẳng phải, ngươi thua xa không thể là đối thủ của chủ nhân, tốt nhất ngươi nên thả ta ra thì hơn, với thiên phú của ngươi thì có thể có tư cách tiến vào thư viện Thiên Thần rồi!"
Thông Tí thần viên ánh mắt lóe sáng, nó rất muốn rời đi và chẳng hề mong muốn làm tù binh chút nào.
Thạch Hạo nở nụ cười tươi, nói: "Ta có tư cách hay không thì cũng cần ngươi đánh giá à?"
"Ngươi nên biết, nếu giam giữ ta như vầy thì cũng tương tự với việc gây hấn với chủ nhân ta, chủ nhân có thần tư ngút trời,, chẳng hề có một đối thủ nào trong ba ngàn châu này, nếu ngươi muốn chạm trán với hắn thì hậu quả chẳng tốt đẹp chút nào."Thông Tí thần viên nói.
"Vô địch ba ngàn châu, ai phong cho hắn cái danh hiệu này thế?" Thạch Hạo cười khẩy và cũng chẳng thèm để ý tới, sau đó tập trung về phía con khỉ đột này, nói: "Ngươi tốt nhất nên câm miệng lại thì hơn, đừng có khiêu khích sự nhẫn nại của ta, nếu như ngoan ngoãn làm phu xe thì ta sẽ lưu lại tính mạng cho, nếu còn ồn ào lắm lời thì món não khỉ cũng không phải là không ăn được."
Lời nói của hắn rất hời hợt thế nhưng lại có sức uy h**p vô cùng lớn.
Thông Tí thần viên tuy rằng kiêu căng khó thuần thế nhưng cũng không hề muốn chết, nó có thể cảm nhận được, người này rất mạnh, rất khủng khiếp, không thể chống đối được.
"Ta... chỉ có lòng tốt nhắc ngươi mà thôi, độ rộng lớn của cửu Thiên thập Địa này hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của ngươi, hơn xa ba ngàn đạo châu này, cao thủ như mây, thậm chí còn có hậu nhân của Trường Sinh giả nữa!" Nó lầu bầu như thế.
Tuy rằng không có chống đối thế nhưng lại khéo léo thay đổi một chủ đề khác với Thạch Hạo, vực ngoại mạnh mẽ tới đáng sợ, muốn dùng thứ này để khiến hắn kiêng kỵ và từ đó thả nó ra.
Trên thực tế, những lời này đã tạo nên những gợn sóng chập trùng, mọi người đều kinh ngạc và tập trung cao độ để quan sát.
Trong cửu Thiên thập Địa còn có Trường Sinh giả nữa hay sao, có hậu nhân của bọn họ, việc này quá chấn động, khiến người khác phải liên tưởng tới nhiều thứ.
Thạch Hạo cũng không hề ngoại lệ, càng ngày hắn càng muốn mình rời khỏi ba ngàn châu để đi quan sát đôi chút, muốn tiến vào Thư viện Thiên Tiên kia, muốn đăng lâm lên cửu trùng thiên, muốn quan sát từng cổ giới một.
"Ta rất chờ mong đó, nếu như trong những cổ giới kia có Trường Sinh giả thì ta rất muốn tới chào hỏi, càng rất muốn luận bàn với hậu nhân của bọn họ, chỉ là không biết lần này bọn họ có tới hay không?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm nó.
"Ngươi nên biết, lần này không chỉ mình chủ nhân Lâm Thiền của ta tới đây, mà đi cùng còn có vài người trẻ tuổi khác nữa, đến giờ bọn họ cũng chưa hề xuất thủ!" Thông Tí thần viên nói.