Thanh thành, những tảng đá lớn nằm dày trên đường phố, người người tấp nập qua lại, khí hồng trần ngút trời.
"Kẹo hồ lô đây, vừa to vừa ngọt."
"Bánh bao nhân thịt giao, vỏ mỏng nhân dày, hương vị tỏa khắp miệng đây!"
..
Vừa mới đi vào trong thành thì đã nghe được hàng loạt những tiếng rao hàng đầy náo nhiệt, ngựa xe như nước, người qua lại như mắc cửi.
Kẹo hồ lồ rất là đỏ thế nhưng đây cũng không phải là trái cây bình thường mà được những linh dược hiếm có xâu lại với nhau.
Ngay cả bánh bao nhân thịt giao, chắc chắc cũng không phải là những cửa hàng bình thường có thể làm ra được, giao là hung thú, ít ai dám ăn món này quanh năm.
Những cảnh này có thể nói rõ sự bất phàm của Thanh thành, tuy rằng nồng nặc khí hồng trần thế nhưng cường giả lại không ít, tu sĩ rất đông, có nhiều người là đang luyện tâm ở trong hồng trần.
Những ngày gần đây, trong thành không hề yên tĩnh, rất nhiều cường giả tới đây và không ngừng thảo luận về độ lớn của cửu Thiên thập Địa, không biết cổ địa ở bên ngoài ba ngàn châu này sẽ có hình thù ra sao.
Vực ngoại có người, chuyện này quả là một đả kích không nhỏ với các giáo ở ba ngàn châu này.
Nếu không phải khách tới từ vực ngoại quét ngang các Thiên Thần ba ngàn châu, đánh đâu thắng đó thì bọn họ cũng không cách nào tin đây là sự thật, càng không thể tin là sẽ có cửu Thiên thập Địa.
Hiện giờ ba ngàn châu không cách nào bình lặng được nữa, không kể tới rất nhiều kiệt xuất mà ngay cả một vài nhân vật có tuổi cũng rất muốn vượt qua hư không đi tới vực ngoại thám hiểm một phen, để xem nơi đó có hình thái như thế nào.
Nhưng mà không biết cách nào rời khỏi ba ngàn châu này, không cần nói là việc đăng lâm lên cửu trùng thiên, dù đi tới những cửu Thiên khác trong thập Địa cũng đã rất khó rồi.
Bởi vì, truyền tống trận cổ đã hư tổn, cần phải trả rất nhiều thiên tài địa bảo thì mới có thể khởi động, cái giá để trả quá lớn.
Hơn nữa, mặc dù có thể lấy ra nhiều thiên tài địa bảo như thế này thì những cổ giới kia cũng chưa chắc đã đồng ý cho ba ngàn châu tiến vào, chắc chắn sẽ tra xét rất kỹ những người dám vượt giới tới.
"Haizz, ngay cả ba ngàn châu của chúng ta cũng chỉ coi như là một nơi trong thập Địa mà thôi, không biết chín cổ giới thuộc cửu Thiên kia sẽ như thế nào?" Có người thở dài.
Đám Thạch Hạo đảo bước vào thành, trên đường đi nghe được rất nhiều lời bàn luận khiến hắn gật đầu không thôi, tòa thành này quả nhiên rất là bất phàm, chính là một tòa thành của giới tu sĩ, phàm nhân rất là ít.
Ở trung tâm tòa thành có một ngọn núi đá cháy đen.
Nó rất cao to hùng vĩ, tuy rằng đã bị cắt đứt chỉ còn phần chân núi thế nhưng cũng đủ tạo nên vẻ uy thế, khí tức ép người.
Đây chính là một trong những cảnh quan của Thanh châu, có lai lịch vô cùng ghê gớm.
"Đây vốn là một vị Sơn thần hơn xa Giáo chủ, có người nói, nó muốn độ kiếp nên đã dấy lên tiên quang, một luồng sét đánh xuống ép nó phải rời khỏi bản thể, nguyên thần bị chém giết và chỉ còn lại một nửa ngọn núi như vầy."
Vừa mới tới gần thì Thạch Hạo và Hỏa Linh Nhi đã nghe được những người tới trước nói thế.
Trên thực tế, đây chính là một trong những cảnh quan nổi tiếng ở Thanh châu nên có rất nhiều tu sĩ tới đây, đặc biệt là những người không thuộc châu này khi tới đây cũng đều muốn chiêm ngưỡng một lần.
Người địa phương niềm nở giới thiệu, một vài thương gia và cửa hàng không ngừng bán linh dược, binh khí... Tất cả rất nhiệt tình giới thiệu mọi chuyện.