Vân Hi há miệng như muốn nói gì đó, thế nhưng lại không cách nào phát thành lời được.
"Ngươi tốt nhất quay trở lại đi." Thạch Hạo nói, hắn biết mục đích tới của Vân Hi thế nhưng hắn làm sao sẽ đáp ứng được chứ.
"Thạch Hạo, lão tổ muốn ta hỏi ngươi, làm thế nào thì ngươi mới chịu rút đi, chấp nhận giảng hòa." Rốt cuộc Vân Hi cũng nói ra lời mình cần nói, nếu không nói thì sẽ không cách nào trả lời khi về tộc được.
"Hãy nói những người gọi là tộc lão của các ngươi ra đây giải quyết với ta, từ đó mọi ân oán với Thiên Nhân tộc đều sẽ chấm hết." Thạch Hạo bình thản nói.
Vân Hi trợn tròn mắt đầy giật mình Thạch Hạo tuy rằng nói rất nhẹ nhàng thế nhưng sát khí ẩn bên trong quá nặng, đánh thẳng vào tâm thần của người khác, ý là muốn đại khai sát giới.
Đối với Thiên Nhân tộc, điều kiện này quá hà khắc, là một gánh nặng không cách nào chấp nhận được.
Bộ tộc có bao nhiêu Thiên Thần, họ đều là những cao tầng của cả Thiên Nhân tộc, là những thành viên mạnh mẽ nhất, nếu như bị tàn sát sạch thì tộc này coi như xuống dốc không phanh.
Đây chẳng phải là muốn diệt cả gốc của cả Thiên Nhân tộc hay sao?!
Phương xa, mấy bóng người trên tường thành không cách nào nghe được những lời nói của hắn, thế nhưng cũng có thể dựa vào môi để đoán hắn đang nói những gì, lúc này ai nấy cũng đều tức giận.
Tên này quá kiêu ngạo, chỉ một người mà muốn tàn sát toàn bộ cao tầng của một bộ tộc.
Đừng nói là về thực lực hiện tại của hắn, cho dù là có thủ đoạn đó thì cao tầng Thiên Nhân tộc há lại ngồi chờ hắn tới giết sao.
Thiên Chi Thành trở nên hoảng loạn, rất nhiều người không cam, trong nháy mắt tiếng ầm ĩ khắp chốn.
Ngoài thành, Vân Hi kinh ngạc nhìn Thạch Hạo, tiếp đó nỗ lực khuyên can lần cuối, nói: "Ta biết, những chuyện của tộc lão năm xưa đã làm cho ta xin lỗi, nhưng... có thể nhượng bộ một bước được không?"
Nàng muốn hỏi Thạch Hạo muốn bồi thường những gì, Thiên Nhân tộc có thể trả bằng các thiên tài địa bảo cùng với vô số bảo dược linh đan.
Thạch Hạo đáp lại rất dứt khoát, căn bản không hề có ý nhượng lui, nói: "Vân Hi, ngươi quay về đi, dựa vào những gì giữa chúng ta từ dưới hạ giới tới giờ ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi đâu, thế nhưng những cao thủ Thiên Nhân tộc tộc khác, nếu một tên tới khuyên giải thì một chiêu g**t ch*t một tên!"
Vân Hi không nói gì nữa, vành mắt đã ửng đỏ yên lặng xoay người rời đi, lần trò chuyện này lấy kết quả thất bại để kết thúc, nàng bị kẹt ở giữa, thật sự quá khó khăn.
"Tên nhóc hỉ mũi còn chưa sạch kia, ngươi tưởng mình là ai, là Trường Sinh giả à, động một tí là muốn đầu lâu cao tầng của bộ tộc ta, ngươi vẫn không phải là vô địch thiên hạ đâu!" Có người đứng trên tường thành quát lớn.
Thiên Nhân tộc đã từng là Hoàng tộc nên có sự kiêu ngạo từ trong tận xương cốt của mình, vậy thì làm sao có thể khoan nhượng và khuất nhục này được chứ, lại bị một tên tiểu bối xem thường và rất nhiều người chê cười.
Thiên Chi Thành phát sáng rồi trấn áp về phía Thạch Hạo!
Nhưng, trong tay Thạch Hạo lại có Vạn linh đồ nên đủ khả năng để tự vệ, sức phòng ngự của thứ này rất kinh người.
Trên thực tế, Thạch Hạo nếu muốn tấn công vào trong thành thì sẽ rất không hiện thực, hắn không có đại sát khí tương tự như vầy. Vạn linh đồ thuộc về "thần vật bị động", trừ phi gặp phải công kích thì mới có thể tiến hành phòng ngự.
Cứ như thế, song phương giằng co lẫn nhau.
Thạch Hạo cũng rất nhẹ nhàng, không tính là quá lo lắng thế nhưng Thiên Nhân tộc lại không được như vậy, bị một tên tiểu bối ngăn cản ở ngay trước cửa, niêm phong lại tổ địa thì thật đúng là nhục nhã.
Mà điều bọn họ lo lắng nhất chính là tin tức sẽ bị tiết lộ ra ngoài, sẽ gọi nên những lời châm biếm xem thường của các giáo, cho rằng Thiên Nhân tộc đã hoàn toàn suy yếu và sa sút.
Thạch Hạo muốn tấn công vào trong thế nhưng Thiên Nhân tộc cũng muốn trấn áp Thạch Hạo.
"Thiên Chi Thành là báu vật có tiếng ở thượng giới, chúng ta không cách nào công phá được nó thế nhưng giằng co mãi vầy cũng không ổn, có lẽ bọn họ sẽ có một vài thứ đặc biệt khác cũng nên." Hỏa Linh Nhi lên tiếng nhắc nhở Thạch Hạo.