Vân Hi đứng trên tường thành nhìn thấy cảnh tượng Thạch Hạo đang đánh tới, trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang, nàng không nghĩ tới ngày đó lại tới nhanh như thế!
Nàng từng tiến vào di địa Tiên cổ nên biết Hoang siêu phàm cỡ nào, đã tu ra ba luồng tiên khí, lực ép cao thủ thập phương, uy danh hiển hách.
Đặc biệt, khi Thạch Hạo thoát vây khỏi Tiên cổ thì đã lôi kéo được Liễu Thần, sinh linh Bất Diệt đại chiến với quần hùng, khiến cho sóng nổi mây vần.
"Thiếu nữ kia chính là công chúa của Hỏa tộc?" Vân Hi liền nhận ra Hỏa Linh Nhi, bởi vì lúc ở hạ giới đã từng gặp qua và vẫn còn nhớ hình dáng của nàng.
Nàng kinh ngạc nhìn hai người, không ngờ hai người lại đang đi cùng nhau và giết thẳng tới tổ địa Thiên Nhân tộc, việc này làm cho vẻ mặt của Vân Hi càng thêm phức tạp hơn.
"Nhanh đi bẩm báo, Hoang đã tới!" Ngoài thành có một nhóm người sắc mặt đại biến, người cầm đầu là một Chân Thần muốn rời đi truyền tin, cảnh báo cho Thiên Chi Thành.
Nhưng, Thạch Hạo đã xuất kích, tay phải đánh mạnh về trên không.
Trong nhất thời, cuồng phong gào thét, ánh sáng lưu chuyển, lôi điện dan dệt, hàng loạt dị tượng xuất hiện.
Bàn tay lớn của Thạch Hạo bao phủ cả nửa bầu trời, cắt đứt đường lui, che kín trên đỉnh đầu của bọn họ.
"Răng rắc!"
Những người này đồng loạt xuất bí bảo thế nhưng đều nổ nát trong hư không.
Thạch Hạo gần như là đập một con ruồi, một chưởng hạ xuống là toàn bộ bảo cụ phải hủy, đồng thời những người này tựa như là diều đứt dây nhao nhao rơi mạnh xuống dưới.
Rất nhanh, cả vùng trời nơi đây trở nên tĩnh lặng, bởi vì nhóm người bị đánh bại kia đều đã trọng thương tới gần chết, đều đã tàn phế cả.
"Chuyện gì xảy ra thế, vì sao hỗn loạn thế?" Trong thành có người cảm được điều lạ thượng ở bên ngoài.
"Có địch tập kích xâm phạm trọng địa Thiên Nhân tộc ta, mau đi tra xem đã xảy ra chuyện gì!" Có người ra lệnh.
Bên dưới, Thạch Hạo đã đoạt lấy một chiếc cốt kính rồi đưa cho Hỏa Linh Nhi, nói: "Đồ chơi này cũng hay hay, có thể sử dụng như là thiên nhãn, là một cổ bảo đó."
Khi nãy, đám Chân Thần kia chính dựa vào bí bảo này để tìm kiếm địch thủ, hiện giờ đã bị hắn đoạt lấy.
Thiên Chi Thành, không cách nào yên tĩnh được!
Có Thiên Thần đã xuất hiện nhưng cũng không hề biết Thạch Hạo đã tới, cho nên leo lên cửa thành rồi nhìn xuống phía dưới tìm kiếm địch thủ.
Dù thế nào đi nữa, dám tới gần tổ địa Thiên Nhân tộc thì đây chính việc vô cùng bất kính với tộc này, chớ đừng nói tới việc ngang nhiên ra tay như vậy.
"Người nào, giấu đầu lòi đuôi, lăn mau ra đây!" Tên Thiên Thần kia quát lên.
Đồng thời, hắn mang theo một nhóm người rời khỏi thành trì và hạ xuống bên dưới.
"Lão tổ, cận thận!" Có người hét lớn.
Thạch Hạo ánh mắt đầy lẫm liệt, tên Thiên Thần này cũng không phải bừa bãi xông ra, mà đang bước trên một con đường vàng óng được phát ra từ cửa thành, việc này càng khiến hắn trở nên thần võ hơn.
"Mạc La!"
Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo, ngay lập tức hắn đã nhận ra tên Thiên Thần này, chính là người đã từng đuổi bắt hắn ở thảo nguyên Hỏa châu, lúc ở bên ngoài Đạo tràng Chí Tôn cũng chính là kẻ này đã hiện thân và muốn tiêu diệt mình.
Nhưng mà, lúc đó Mạc La đã bị Tề Đạo Lâm ngăn chặn và đánh bay, thân thể gần như nổ tung và chỉ còn mỗi nguyên thần đào tẩu.
Ngày đó, Tề Đạo Lâm có thể dễ dàng g**t ch*t tên này thế nhưng vẫn tha mạng, và nói rằng là để dành cho đệ tử của mình, để mai này Thạch Hạo đủ mạnh sẽ g**t ch*t tên này.