Ân oán giữa Thạch Hạo với Thiên Nhân tộc thật sự rất sâu, hắn từng bị áp bức và lăng nhục ở nơi này, lấy ân đền oán, suýt nữa thì đã bị g**t ch*t trong hắc lao, việc này hắn khó mà quên được.
Ngày xưa, hắn từng nói với tộc này, sớm muộn gì cũng có một ngày chính bản thân mình quay lại để giải quyết ân oán này.
"Đây chính là nơi cư trú của Thiên Nhân tộc à, rộng lớn thiệt." Hỏa Linh Nhi nói.
Phía trước là những ngọn núi chập trùng tựa như là một con chân long đang quấn quanh đầy to lớn và bao la, từng làn khói tim bốc hơi, từng đám mây khói lượn lờ, tất cả đều là do linh khí biến thành.
Không cần nói nhiều, đây chính là một số ít linh thổ trong thiên địa.
Mà nơi đây cũng không phải là trọng địa của Thiên Nhân tộc, đi qua khỏi những dãy núi là tới vùng bình nguyên, từng tòa thành khổng lồ được xây dựng bên trên và cư trú lượng lớn Thiên Nhân tộc.
Rõ ràng, đây chính là quốc thổ của bọn họ.
Mà Thiên Nhân tộc còn có một tổ địa khác mà người thường khó mà đi vào được, muốn tới cần phải mượn nhờ truyền tống trận cổ.
Nếu Thạch Hạo đã dám tới thì chắc chắn đã chuẩn bị rất đầy đủ, hắn có Phá Giới phù, còn có một tấm thần phù màu vàng mà chín vị đại Giáo chủ đã cố ý luyện riêng cho hắn, thứ này có thể xuyên thấu rất nhiều đại trận.
Dọc theo đường đi, hai người xông qua những nơi mà Thiên nhân bình thường sinh sống, đi thẳng tới tổ địa của bọn họ.
"Đại trận phong sơn, cẩn thận đó!" Hỏa Linh Nhi lo lắng cho Thạch Hạo, sợ hắn vì báo thù mà sẽ đẩy bản thân vào nguy hiểm.
Dù sao, thời xưa Thiên Nhân tộc cũng là một Hoàng tộc, gốc gác rất thâm hậu, dù không có cường giả chí cao tọa trấn nhưng cũng không phải người thường có thể xông vào một cách dễ dàng.
"Đừng ngủ nữa, tỉnh lại đi!" Thạch Hạo đánh thức Đả Thần Thạch.
Mấy năm qua Đả Thần Thạch đã đạt được rất nhiều lợi ích, không những ăn Hỗn Nguyên thạch, lại thêm Thiên Mệnh thạch, còn có cả kỳ thạch đạt dược bên trong hang ổ cổ phượng nơi vườn thuốc của Tiên cổ.
Đúng như nó nói, quả thật như muốn tu ra tiên khí, khắp thân thể nó tản ra từng làn linh vụ không ngừng bốc hơi, vô cùng thần thánh.
Gần nửa năm qua, nó đã nung nấu những chí bảo mà mình đã nuốt vào, luyện hóa thành một phần của bản thân khiến lột xác không ngừng, khí tượng kinh người.
Trong quá trình này, thi thoảng nó sẽ ngủ say thế nhưng vẫn không ngừng cố gắng lột xác.
Chủ yếu là trước kia nó ăn quá nhiều thiên tài địa bảo, đặc biệt là những chí bảo kia, trước giờ đều một phát nuốt sạch chứ không hề tiêu hóa từ từ, mãi tới tận gần đây thì mới chính thức hấp thu tinh hoa.
Vì vậy, nó rơi vào trong trạng thái kỳ diệu.
"Trở lại chốn cũ kìa!" Sau khi Đả Thần Thạch tỉnh lại thì bùi ngùi.
Chỉ có điều, năm xưa Thạch Hạo bị người khác bắt tới, hắn hộ tống Vân Hi tới mấy chục vạn dặm, không ngừng đại chiến cùng với Chiến tộc cho nên luôn bị truy sát ở phía sau, rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh, kết quả không hề nhận được một lời cảm ơn mà còn bị lăng nhục, bị Thiên Nhân tộc tra hỏi bảo thuật, trở thành tù nhân.