Một chương tuy ngắn nhưng lại rất hay, có thể nói đây là chương duy nhất từ đầu truyện tới giờ thằng Đông mới viết rõ về nội tâm nhân vật, bộc lộ hết những tình cảm mà hai người đã ấp ủ, giấu kín bấy lâu.
Trước kia, cứ muốn Thạch Hạo sẽ là một cặp với Nguyệt Thiền/Thanh Y, thế nhưng, càng dịch càng hiểu sâu hơn về nội tâm cũng như tình cảm mà Hỏa Linh Nhi dành cho Thạch Hạo, lúc này lại càng thấy cặp này hợp nhau hơn.
Mình thay đổi Đại từ nhân xưng từ Người - Ta thành Anh - Em. Có thể mới đọc sẽ thấy gượng gạo, không hợp với truyện thế nhưng, cái gì cũng Gặp nhiều thành quen.
================
Nàng chính là Hỏa Linh Nhi!
Ánh đỏ lấp lóe, Hỏa Tang thụ chập trùng, nhiệt độ vô cùng cao, những áng lửa mù mịt bao phủ.
Cô gái kia rất mộc mạc, quần áo vải bố, nước da trắng hồng, nàng đã để lộ ra hình dáng của mình với đôi mắt mang theo hơi nước, lông mi dài cong vút đang nhè nhẹ nhấp nháy.
Vóc người của Hỏa Linh Nhi rất cao ráo, phải hơn cả một đầu so với những cô gái bình thường khác, sở hữu vóc dáng lôi cuốn hoàn mỹ, hình cong chữ S rõ ràng, làn da mịn màn như ngà voi.
Sau khi khôi phục lại dung mạo thì cả người toác ra linh khí, lòng nàng chợt xao xuyến từ từ bước về thiếu niên trước mặt kia.
"Em có khỏe không?" Thạch Hạo nhanh chân tiến tới chào hỏi, có thể gặp lại Hỏa Linh Nhi ở nơi này khiến lòng hắn trở nên ấm áp lạ thường.
Có người đang tìm kiếm Hỏa Linh Nhi, muốn gây bất lợi cho nàng, nhưng sau cùng vẫn ương ngạnh ở lại nơi đây, vẫn luôn vừa hái dâu vừa chờ đợi hắn trở lại, việc này khiến lòng Thạch Hạo bùi ngùi, muốn nói gì đó thế nhưng lại chẳng biết mở lời ra sao.
"Em vẫn khỏe, nhưng sau khi rời khỏi chỗ kia lại sợ anh không tìm ra em được." Nàng nhẹ giọng nói.
"Nơi đây quá nguy hiểm, sao lại ở một mình nơi này thế hả, bọn họ còn đốt trụi luôn ngôi nhà nhỏ kia nữa là." Thạch Hạo nhìn chằm chằm lấy nàng.
"Hai cây nhỏ kia vẫn còn, không hề chết đi, cũng may là không có đốt trụi toàn bộ." Hỏa Linh Nhi nhoẻn miệng cười, trong đối mắt tuy rằng đã rưng rưng thế nhưng nụ cười ấy vẫn rất là tươi rói.
"Không nên mạo hiểm như vậy nữa nghe không." Thạch Hạo nói.
"Em sợ anh không trở lại, sợ anh không còn trên cõi đời này nữa cho nên mới ở lại, sẽ không rời đi đâu." Hỏa Linh Nhi lí nhí đáp.
Trong lòng Thạch Hạo dấy lên hồi cảm động cùng với luồng ấm áp, hắn đưa tay lau đi những vệt mồ hôi trên vầng trán thanh tú này, nơi đây rất nóng mà nàng lại cả ngày đi hát những chiếc lá dâu này.