Hỏa Tang vẫn như trước, ánh chiều tà len lỏi khắp nơi.
Từ xa nhìn lại, trùng điệp cây xanh mang theo ánh lửa phừng phực với diện tích vô cùng lớn, ánh đỏ rạng ngời trông rất bắt mắt.
Khi tới vừa mới lại gần thì vẻ nóng rực phả mạnh vào mặt, Hỏa Tang thụ mang theo ngọn lửa đỏ với nhiệt độ chẳng hề thấp chút nào.
(*): Tang là cây dâu.
Cảnh tượng vẫn y như trước, vẫn là những cô thôn nữ đang bận bịu công việc hái dâu, tuy cũng có chút tu vi thế nhưng lại không quá cao, sau lưng mỗi người đều là những sọt bằng trúc, quần áo bằng vải thô đơn sơ mộc mạc.
Nhân số cũng không nhiều, trên trán của các nàng đều mang theo điểm mồ hôi lấm tấm, quả thật nhiệt độ nơi đây rất cao cho nên dù có tu vi nhất định thì cũng không thoát khỏi cảnh tứa mồ hôi hột.
Trên những cây dâu có không ít những con tằm đỏ rực, đó chính là những con tằm quý báu không ngừng nhả ra từng sợi tơ có thể bện thành bảo y.
Thạch Hạo một mình tiến vào trong khu rừng, xung quanh là những âm thanh xào xạc đang gặm lá của các chú tằm, thi thoảng sẽ có một vài vòng lửa bốc lên trông rất lạ mắt.
Năm xưa khi Thạch Hạo tới nơi đây thì cũng chưa kịp chú tâm quan sát ngắm cảnh, thì đã gặp lại cố nhân rồi.
Giờ lại quy về chốn cũ, lúc này khi quan sát thật kỹ lưỡng, quan sát những cô gái đang gái dâu thế nhưng cũng không thấy được thứ mình muốn thấy.
Hỏa Tang lâm đầy yên tĩnh, ánh đỏ trong veo, ngọn lửa nhấp nháy.
Thạch Hạo đảo bước đi qua khu rừng này, dựa theo trí nhớ từng bước đi tới, hắn biết mình cách nơi kia không còn quá xa nữa.
Từ biệt đã mấy năm, không biết nàng nay đã như thế nào rồi.
Hỏa Tang thụ đầy to lớn, có cây đã sống cả mấy trăm năm thậm chí hơn nghìn năm, hình thể to lớn chắc chắn, ánh đỏ cuồn cuộn.
Trong lòng Thạch Hạo không cách nào yên tĩnh được, mấy năm trôi qua rừng dâu vẫn còn thế nhưng lòng hắn lại có chút lo lắng, năm tháng sẽ không bao giờ chờ đợi bất kỳ ai, có thể sẽ thay đổi rất nhiều thứ.
Rốt cuộc cũng đã tới gần, đã tới khu vực quen thuộc trước kia.
Có tiếng nước chảy rì rào từ trong hốc đá ra ngoài, tình cờ sẽ có những chú cá nhỏ búng lên khỏi mặt nước, dịu dàng và tự nhiên.
Nơi sâu trong Hỏa Tang lâm rất là yên bình, nơi đây có một khu rừng trúc, có một dòng sông nhỏ hòa tan đi vẻ oi bức nơi đây.
Thạch Hạo nhanh chân đảo bước tiến vào rừng trúc phía trước.
Trong nháy mắt, vẻ mặt của hắn chợt đọng lại.
Vốn nơi đây hẳn phải là một ngôi nhà bằng tranh, có một cái tiểu viện, có một ít đôn gỗ, còn có chút hoa dại, thế nhưng hết thảy đã chẳng thấy đâu.
Nơi đó chỉ có một vùng cháy đen, mặt đất khô nứt nẻ tràn đầy đau thương.
Tiểu viện đã biến mất, vẻ yên tĩnh ngày xưa đã bị phá vỡ, cây cỏ chẳng còn, nhà tranh bị đốt cháy, nơi đây cũng chỉ còn lại tro tàn.
Tại sao? Thạch Hạo nhanh chóng vọt tới!
Ánh mắt của hắn lóe lên tựa như dao sắt quét nhìn toàn bộ, cẩn thận đánh giá xung quanh, tra xét tất cả!
Không nghĩ tới, chỉ có mấy năm mà tất cả những cảnh vật khi xưa đều đã không tồn tại, bị người khác phá hủy toàn bộ.
Hỏa Linh Nhi, nàng ở nơi đâu?
Trong nháy mắt, trong lòng Thạch Hạo trở nên mịt mù, cảm giác hổ thẹn bao phủ toàn thân.
Hắn tới đây là để tìm Hỏa Linh Nhi, nhưng lại thấy cảnh tượng như vậy, hiển nhiên, nơi đây đã xảy ra chuyện, bị người khác một đuốc đốt sạch.