Đời kia, quá cô đơn!
Sao phải chịu đựng kết cục như vầy? Trong mắt của Thạch Hạo lộ vẻ chua xót ngước nhìn trời cao, khó tiếp thu, khó tiếp nhận!
Toàn bộ thế giới cũng không có phai tàn mà chỉ có mình hắn đứng trên đỉnh cao nhất của Thần đạo, gánh lấy vẻ thê lương cô tịch trong vạn cổ, thứ gì cũng không còn tồn tại nữa.
"Ta tuyệt đối không cho phép tình huống này phát sinh!" Thạch Hạo thề với trời, những lọn tóc tung bay, con mắt đỏ ngầu, đó không phải là kết cục mà hắn sẽ đối mặt.
Hắn muốn xoay chuyển toàn bộ những thứ này, không thể để cho thảm kịch này diễn ra, nếu như có một ngày như thế, chỉ còn lại mỗi mình hắn thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
"Ngươi đã nhìn thấy kết cục này?" Liễu Thần hỏi.
Mặc dù nó sử dụng thần thông thế nhưng mỗi người sẽ nhìn thấy mỗi cảnh khác nhau, Thạch Hạo nhìn thấy được tương lai, mà người thi pháp như Liễu Thần thì cũng không thể hiểu được.
Nhưng, nó linh cảm và đoán ra ít nhiều, nói: "Ở thế giới của ngươi, có phải đã không còn có ta, không còn những thứ khác."
sinh linh Bất Diệt cũng tới nơi này, hắn nhìn thấy một vài hình ảnh mờ ảo thế nhưng cũng không hiểu cho lắm, Liễu Thần thi pháp giúp Thạch Hạo chứ cũng không phải nhằm về hắn và Tề Đạo Lâm.
"Tương lai sẽ ra sao?" Tề Đạo Lâm hỏi.
Con mắt của Thạch Hạo đỏ ngầu, mũi cay cay nhìn bọn họ, chỉ lo sợ sẽ không còn gặp lại nữa, thế giới kia, chỉ có mình hắn, hết thảy đều biến mất.
Mạnh như Liễu Thần cũng chỉ còn sót lại một khúc gỗ cháy khét kèm theo là vẻ thê lương vạn cổ, không thể tái hiện trên thế gian.
"Không có gì cả, đại thế đó, phồn vinh hưng thịnh, tất cả bạn bè bằng hữu đều tồn tại, hoàng kim sáng lóa, cả thế giới cùng hò reo." Thạch Hạo nói thế.
Liễu Thần thở dài, nó làm sao không hiểu Thạch Hạo chứ, là chính mắt nhìn hắn từ nhỏ lớn lên, vẻ thất lạc đó đã nói lên tất cả rồi.
Liễu Thần khẽ nói: "Nói gì đi nữa thì tương lai rất mênh mông nhưng cũng rất yên tĩnh, rất nhiều người sẽ không còn tồn tại, chẳng trách đã sớm có tiên đoán, toàn bộ thế giới sẽ trở nên quạnh hiu, trời cao vạn cổ cũng vì thế trở nên buồn tẻ bi thương."
Đột nhiên Thạch Hạo cảm thấy mình chịu phải áp lực quá lớn, hắn muốn thay đổi những thứ này, lập lời thề rằng sẽ ngăn cản tình huống này diễn ra, thế nhưng cũng không biết mình có thể thực hiện được hay không.
"Tương lai không cách nào xác định được, nó có quá nhiều biến số, những thứ mà mình nhìn thấy cũng chưa chắc sẽ trở thành sự thật, luôn luôn sẽ có một tia sáng để thay đổi." Liễu Thần nói.
"Thật không?" Thạch Hạo như con thuyền lênh đênh trên biển chợt thấy một ngọn hải đăng, tựa như là ánh rạng đông có thể cứu lấy mạng sống của mình.
"Ừ, hết thảy đều có thể thay đổi!" Liễu Thần an ủi, chỉ là trong lòng nó lại thở dài, làm sao sẽ dễ dàng được chứ, một tia sáng đó há có thể đoạt được dễ như vậy sao!
"Ta chính là biến số đó, ta sẽ tranh giành lấy ánh rạng động kia, sẽ thay đổi hết thảy!" Thạch Hạo hét lớn.
Lúc này, dòng sông thòi gian đã sớm biến mất, "người giống mình" kia đã không thấy, thế nhưng chỉ cần hắn nhắm mắt lại là như có thể thấy lại thế giới cháy đen đó.