"Liễu Thần, đó là thế giới như thế nào vậy ạ?" Thạch Hạo rất tò mò nên vẫn luôn tìm đáp án, Liễu Thần muốn đưa hắn đi tới đó để làm gì?
"Thế giới mà ta quen thuộc đã không còn tồn tại nữa, vùng đất thuở xưa mà ta từng sinh hoạt đã bị thiêu trụi, những người mà ta quen biết đều chết cả." Liễu Thần nhìn về phía chân trời, nhìn quần sơn bao la, rất là vắng lặng.
Đây là lần đầu tiên nó biểu hiện ra trạng thái như vầy, hoàn toàn khác xa trước kia, có kết thúc, có tưởng nhớ, còn có sầu não, nó tựa như đang nhìn thấy từng cố nhân đang giãy giụa và chấm dứt hơi thở.
"Liễu Thần!" Thạch Hạo gọi lớn, hắn nhìn thấy làn sương mờ ảo trong đôi mắt ấy, vốn trông suốt như nước thế nhưng giờ này lại sâu thẳm như hồ nước, nó chìm đắm trong thế giới đau thương của mình.
Xa xa, sinh linh Bất Diệt và Tề Đạo Lâm cũng đang chời đợi, cũng không biết tình huống ở nơi này ra sao.
Liễu Thần đứng trên ngọn núi và thở dài một hơi đầy sầu thảm.
"Nơi mà ta muốn đi cũng không biết xa tới chừng nào, lộ trình dài đằng đẵng, bước qua cánh cửa Nguyên Thủy kia thì có thể sẽ tới được đó, nhưng vẫn còn một khả năng khác, rất có thể chân thân kia đã biến thành một vũng máu đen rồi." Liễu Thần lên tiếng, nói ra sự gian khổ tới cỡ nào.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì trong lòng chật giật nảy, mạnh như Liễu Thần mà cũng sẽ như thế thì người khác sẽ sao thành công được?
Nhưng mà, hắn lại muốn đi tới đó, muốn cùng tìm hiểu với Liễu Thần, chính Liễu Thần đã đào tạo nên hắn đương nhiên hắn phải bước cùng đường với nó, kề vai nhau chiến đấu.
"Kỷ nguyên Tiên cổ, có Tiên sinh sống với thế gian, nhưng chung quy lại là đã thất bại, kỷ nguyên này đã không còn Trường Sinh giả chân chính nữa, thế thì biết làm sao?" Liễu Thần khẽ nói.
"Cho con thời gian, con nhất định sẽ có tư cánh để đi tham chiến!" Thạch Hạo nói, hắn muốn đi theo Liễu Thần.
"Ngày xưa từng có Tiên thế nhưng đều chết trận cả, ngươi mặc dù có thể đã đạt tới một độ cao kia thì cảm thấy mình có thể thay đổi được ư?" Liễu Thần hỏi ngược lại.
Thạch Hạo yên lặng một hồi, nghĩ lại tất cả những gì ở trong di địa Tiên cổ, lúc hắn chiến thắng trên võ đài và được truyền tống tới vùng tạo hóa cuối cùng, lúc đó có thấy qua "Bức tường tuyệt vọng".
Đó chính là sự tuyệt vọng của cường giả vô thượng ngày xưa, lòng tràn đầy bi quan, cho rằng dù có người đạt được tạo hóa lưu lại hơn một kỷ nguyên trước thì cũng không cách nào cứu vãn nổi, không thể thay đổi được gì cả.
Mà hiện tại, tâm tình của Liễu Thần cũng rất rõ ràng, nó cũng cho rằng, dù có cao thủ quật khởi thì cũng khó có thể nghịch thiên thay đổi dược thứ gì.
"Con sẽ trở nên mạnh mẽ, có thể sẽ không sợ tất cả, quét ngang tất cả các địch thủ ở cửu Thiên thập Địa!" Thạch Hạo đanh thép nói.
"Dù như thế thì cũng không đủ đâu, vô địch cửu Thiên thập Địa, cũng chỉ là xưng tôn ở một thế giới quá tồi tàn vỡ nát mà thôi." Liễu Thần lắc đầu.
"Con sẽ càng mạnh hơn nữa, mạnh tới mức chỉ cần một mình con cũng đủ để xoay chuyển bất kỳ chiến cuộc nào, đánh đâu thắng đó, quét sạch đối thủ cổ kim!" Thạch Hạo nói tiếp.
Thật sẽ có ngày hôm đó sao? Liễu Thần nghe thế thì chỉ đứng yên nhìn về nơi xa xăm rồi lại nhìn về Thạch Hạo, tiếp đó là chỉ thở dài.