Liễu Thần mở lời đầy bá đạo, chiêu cáo khắp thiên hạ, vậy sau này có mấy ai dám trêu vào?
Vì vậy, lúc này tất cả mọi người đều căng thẳng, lòng tràn ngập sóng lón, nếu ai muốn ra tay với thiếu niên này thì cần phải suy nghĩ thật kỹ cách phòng chống lửa giận của Liễu Thần!
Trận chiến này kết thúc, phong ba cũng chấm dứt.
Bên trong khu vực không người này có rất nhiều tu sĩ, bao gồm cả Giáo chủ cùng với những thiên tài vừa trở về từ trong di địa Tiên cổ, đâu đâu cũng là bóng người.
Chắc chắn những người này sẽ lan truyền tin tức này đi thật xa, nhất định sẽ là một cơn đại hồng thủy.
Rất nhiều người không cam lòng, đặc biệt là đám Kiếm cốc, Yêu Long đạo môn... Giáo chủ của đám người này đều đã chết, ai cũng muốn g**t ch*t cái cây liễu kia, hạ gục Thạch Hạo, báo thù rửa hận.
Thế nhưng, bọn họ cũng chỉ có thể nén nhịn, bởi vì một khi lộ ra sát ý thì chắc chắn sẽ bị xóa bỏ, Liễu Thần siêu phàm thoát tục tới thái quá, đủ để dõi mắt nhìn xuống cả thượng giới!
Có người tức giận, có người bần thần, tự nhiên cũng có người mừng rỡ, cười tươi.
Trường Cung Diễn, Tào Vũ Sinh nhanh chóng chạy tới chúc mừng Thạch Hạo, có một sư tôn như vậy thì ai dám ức h**p nữa chứ? Chỗ dựa quá là lớn.
Từ hôm nay trở đi, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì Hoang có thể tung hoành ba ngàn châu mà không sợ các lộ cao thủ vây giết.
"Hi hi hi, đúng là ngoài dự liệu mà, không ngờ thế sự đảo ngược lại kinh người như vậy." Thỏ nhỏ cũng hùng hục chạy lại, nói: "Ta sợ ngươi sẽ bị đuổi giết nên đã mời cả tổ gia gia tới, chờ tới lúc quan then chốt thì sẽ nhờ người giúp ngươi, không nghĩ rằng ngươi lại có vai vế lớn như thế."
"Nói gì đó hả!" Thạch Hạo trừng mắt nàng.
Hắn cũng chẳng lấy làm vui sướng hay là tự mãn, bởi vì đây không phải là chân thân của Liễu Thần mà chỉ là một chùm dấu ấn chiến đấu mà thôi, nếu như những người này biết được thì hắn sẽ gặp họa sát thân ngay.
Xa xa, Tuyết Lâm cũng gật đầu chào hỏi, một ông lão tóc bạc đứng bên canh nàng hơi hơi khép mắt nhìn về nơi này, và lộ ra ý cười.
Hiện tại có rất nhiều người quan sát Thạch Hạo, có Liễu Thần che chở thì hắn có thể thuận lợi trưởng thành, Hoang tu ra ba luồng tiên khí, chỉ cần cho hắn thời gian thì tương lai nhất định sẽ uy chấn thượng giới!
Tiếp đó, đám người Long Nữ, Lộ Dịch cũng xuất hiện và tới chuyện trò với Thạch Hạo, chỉ là không nhìn thấy Thanh Y mà thôi.
Ở bên kia, Liễu Thần cũng bị quấn chặt, chín đại Giáo chủ của di địa Tiên cổ, còn có đám người Tề Đạo Lâm, đặc biệt chủ thần Khổng Tước còn tiến tới gọi một tiếng sư tôn.
Những người khác nghe thấy thế thì đều lộ vẻ kinh sợ, cảm thấy không cách nào tin được, Khổng Tước tộc không hề yếu hơn Hoàng tộc là bao, thế nhưng hắn lại là đệ tử của cây liễu đó?
Rõ ràng, Hoang lại có thêm một người sư huynh, việc này càng khiến nhiều người cảm thấy phiền phức hơn.
Tề Đạo Lâm cười gượng, khi đối mặt với Liễu Thần thì thân là sư phụ của Thạch Hạo thế nhưng lại không cách nào sánh được với người này. Nhưng, Thạch Hạo cũng vô cùng cảm kích hắn, sau khi tới gần thì vẫn luôn tỏ lòng kính trọng như trước, vẫn gọi hắn là một tiếng sư phụ.