"Dừng tay!" Lão Giáo chủ của Tiên điện quát lớn, tay nâng điện đồng đỡ trước người phòng ngừa Liễu Thần công kích tiếp.
"Ngươi nói dừng là ta phải dừng?" Liễu Thần hờ hững đáp và vẫn tiếp tục bước về trước, bàn tay nó phát sáng rồi kết ra Chân Hoàng ấn, ngón tay cong tạo dáng như Phượng Hoàng giương cánh.
"Xoẹt!"
Hào quang vọt lên, chùm sáng cuồn cuộn, sương mù đỏ đậm ngập tràn, nơi đó có một con Chân Hoàng đầy cao quý và xinh đẹp đỏ rực bay vút lên trời cao, cặp mắt dõi nhìn về trước.
"Boong!"
Chiếc mỏ phượng tựa như thần đạo lấp lánh mổ lên trên điện đồng khiến cả tòa rung lắc, phát ra tiếng nổ vang rền, tựa như thanh âm khai thiên, vô cùng hùng vĩ.
Liễu Thần không chỉ có đạo pháp bản thân vô song mà còn có cả bảo thuật Chân hoàng, trước đây cũng là do xem thường nên không thi triển, chỉ cần dùng đôi tay thịt trần là có thể quét ngang chư địch rồi.
Hiển nhiên, lão Giáo chủ của Tiên điện còn có chủ nhân hiện giờ của chuông Vô Chung đã khiến nó mất đi một vài cành lá liễu nên sự hiền lành như trước kia không thể tiếp diễn được nữa.
Tiếng phượng hót tựa như suối trong nhỏ lên trên đá ngọc, lại như là tiếng đàn du dương êm tai, con chân phượng đỏ tươi này ngoại trừ có cái mỏ sắc bén ra thì còn có hai cánh phát sáng, từng chiếc lông thần sáng rực lấp lánh, lực sát phạt càng kinh khủng hơn nữa.
Keeng!
Tiên điện bằng đồng bị đánh văng ra ngoài, mặc dù phù văn của thứ này đầy trời thế nhưng vẫn bị Liễu Thần áp chế.
Lão Giáo chủ của Tiên điện không muốn từ bỏ pháp khí này, sợ rơi vào tay của nó nên ra sức nắm chặt, kết quả bản thân cũng bị đánh bay, mu bàn tay rách nát, thân thể nứt toát run rẩy.
Chủ yếu là do đòn đánh này của Liễu Thần quá ác liệt, nó dựa vào Chân Hoàng thảo phạt nên thế như bẻ cành khô, vô cùng đáng sợ.
Chí tôn của Tiên điện run rẩy không thể nào đứng thẳng nổi, lúc nào cũng có thể ngã khụy xuống.
"Có gì đó không đúng, thân thể của vị tiền bối Tiên điện sao lại yếu vậy, không hề manh mẽ như trước kia!" Có người biến sắc nói.
Bởi vì, nếu như lão Giáo chủ của Tiên điện mà thất bại thì tình cảnh của bọn họ sẽ càng tồi tệ hơn.
Năm xưa, lúc mà tinh lực của lão Giáo chủ Tiên điện này còn chưa bị tổn hại thì vô cùng kinh khủng, siêu tuyệt thế gian, quét ngang các đối thủ, cho nên mới vang dội cổ kim. Dù là kẻ đối đầu của mình, người vang dội cổ kim, được mệnh danh là chí tôn vô địch của Cung điện Chí Tôn cũng đã bị lão cùng với một đám bạn phục kích và g**t ch*t.
Nên biết, người của Cung điện Chí Tôn năm xưa là một nhân vật cái thế thật thụ, không một ai dám tranh đấu một một với hắn.
Bất kể là ai mà có thể đại chiến với hắn thì đó chính là một loại vinh quang. Mà lão Giáo chủ của Tiên điện đã liên hợp với các bằng hữu của mình đi chém và g**t ch*t, như vậy đủ có thể chứng minh các vấn đề.
"Có thể, vì năm xưa khi vây công chém giết người kia của Cung điện Chí Tôn cho nên mới bị ám thương và không còn chút sức lực nào, không còn sự dũng mãnh như xưa!" Những người này suy đoán.
"Phụt!"
Quả nhiên, lão Giáo chủ của Tiên điện càng ngày càng không cách nào đỡ nổi nữa, tinh lực tản ra càng ngày càng mỏng manh và mờ ảo, bị Liễu Thần từng đòn một đánh thẳng lên trên điện đồng khiến cả hai không ngừng văng ngược ra sau, cả người đầy vết rách, máu tươi đầm đìa.