Côn Bằng tử!
Ba chữ này nặng như núi lớn, khiến lòng người xốn xang, quá chấn động!
Lại là con trai của Côn Bằng, việc này làm cho toàn bộ cường giả đều trợn trọn mắt.
Dù là Thạch Hạo cũng ngây người, tuy rằng hắn cũng từng suy đoán qua thế nhưng khi nghe được đáp án chính xác nhất thì cũng khá bất ngờ, lai lịch của sinh linh Bất diệt quả thật quá lớn.
Chẳng trách từng có tin đồn, Côn bằng sinh sản bằng cách đẻ trứng, bên trong có phong ấn hỗn độn và cho tới trăm vạn năm sau mới nở ra, chính là tắm rửa khí Thái sơ, đạo tắc vốn có.
Ai lại có thể làm ra được việc như vầy, phải trải qua cả trăm vạn năm thì mới tạo nên được một hậu bối, cũng chỉ có mỗi Côn Bằng, Thiên Phượng... Là cường giả vô thượng trong hàng ngũ Thập Hung mà thôi.
"Côn Bằng tử, trận chiến ngày xưa ngươi đã bị trấn áp, giờ không những không biết ăn ăn hối hận mà nghĩ rằng vẫn có thể tạo nên sóng gió gì nữa hả, lần này sẽ rất khó thoát khỏi cảm giác đau đớn khi bại vong đâu!" Có người nói.
Thiên địa tựa như trở nên đen tối, vô cùng ngột ngạt thế nhưng lại rất nóng.
Một mặt trời màu đen to lớn xuất hiện, khí tức mạnh mẽ này như có thể đoạt lấy hồn phách, chém lìa linh hồn của người nhìn, ánh lửa đen không ngừng nhảy múa.
Ở trong mặt trời đó có một bóng người màu đen đang ngồi xếp bằng, người này mang theo một luồng sát khí nghi ngút!
Hắn chính là chủ nhân của Ma Quỳ viên, có người gọi hắn là Ma chủ!
Đây là một sinh linh vô cùng lợi hại, trong tu sĩ hệ thực vật thì hắn có tiếng tăm vô cùng lớn, từ xưa tới nay đã uy chấn ba ngàn đại châu ở thượng giới này, đại chiến qua vô số lần thế nhưng vẫn không hề bỏ mạng.
"Ầm ầm ầm..."
Chiến xa mang theo phong cách cổ xưa lao tới, kèm theo là từng luồng sát khi, chủ nhân Thiên quốc cũng tỏ thái độ, nói: "Cho dù là Côn Bằng có sống lại thì cũng chẳng thể làm gì!"
Trong tay hắn cầm một thanh thần kiếm sắc bén, cả người mơ hồ tựa như không tồn tại trong thế gian thế nhưng không một ai dám khinh thường, bởi vì hắn là thủ lĩnh nhóm sát thủ lợi hại nhất thế gian này.
Thậm chí có người suy đoán, hắn chính là Sát Phạt chí tôn ở hơn một kỷ nguyên trước mượn xác hoàn hồn, rất khó để tan biến.
Bởi vì, trong trận chiến thời Thái cổ đó từng có người tận mắt nhìn thấy hắn chết đi, nhưng chẳng biết vì sao sau đó hắn lại tái hiện trên thế gian, khí sát phạt không cách nào tiêu tán.
"Khà khà..." Sinh linh Bất diệt nở nụ cười dị dạng và cũng rất lạnh lẽo, còn có sự châm biếm, nói: "Nếu như Côn Bằng còn sống thì các ngươi cũng dám xuất hiện à?"
"Ha ha..." Có người cười lớn, cốc chủ của Kiếm cố với khí tức cái thế, tay cầm chặt kiếm thần, nói: "Côn Bằng cũng đã chết rồi, nói chuyện này để làm gì chứ, những huy hoàng trước kia đều đã thành quá khứ cả."
Một luồng ánh kiếm kinh thế vọt lên tới tận trời cao, xé tan áng mây trắng, chém lìa thương vũ, đó chính là sự thể hiện của Kiếm đạo vô địch, uy thế của cốc chủ Kiếm cốc lan tỏa khắp nơi.
"Ngươi đánh giá Côn Bằng quá cao rồi đó, năm đó không phải là không có người thấy, còn có người từng tham gia cả trận chiến đó nữa!" Có người lạnh lùng nói.
Một con rồng vút ngang trời, hình thể vô cùng khổng lồ, mỗi chiếc vảy phải dài tới vài trượng, con mắt tựa như là ao máu, thân thể to lớn như một dãy núi vắt ngang, nó mang theo mây mù, mang theo huyết quang, mang theo sát khí bổ nhào xuống.