(*): Con trai của Côn Bằng.
Đồng dạng, ở phía chân trời cũng có một cô gái với mái tóc bạc cũng lên tiếng, nói: "Lão tổ tông, người kia đã cứu con, người phải giúp hắn đó."
Nàng là Tuyết Lâm, tóc bạc phát sáng buông xõa ngang eo nhỏ, bên cạnh nàng có một ông lão, hạc phát đồng nhan, tinh thần khỏe khoắn, chính là lão tổ của bộ tộc Yêm.
Thiên hạ có một vài cao thủ vô cùng mạnh mẽ, người này chính là một trong số này, nắm giữ Hoàng huyết, sống rất lâu năm, thực lực kinh người.
"Sư phụ, người tỉnh ngủ chưa? Nếu tỉnh thì lo mà dậy cứu người đi chứ.!" Nơi xa, Tào Vũ Sinh la lớn, trước mặt hắn có một ông lão với cặp mắt mơ màng như ngủ say.
Mà bên phía chiến trường thì đại chiến đã mở ra.
"Chúng ta cùng xông lên, gì mà sinh linh Bất diệt, gì mà Đạo tràng Chí Tôn, chỉ có hai người mà thôi, trấn áp hết!" Người Hộ Đạo của Thiên Nhân tộc hét lớn.
"Đồ nhi, tên già kia suốt ngày nhằm vào ngươi, lần nào cũng có mặt hắn cả, hôm nay ta sẽ cho ngươi ăn thịt trâu!" Tề Đạo Lâm lên tiếng, đồng thời mang theo Thạch Hạo rời đi.
Xoẹt, hắn đột phá ngăn cản của mấy người rồi giết thẳng về phía người Hộ Đạo của Thiên Nhân tộc, hai tay phát sáng, cốt văn lấp lánh lan tỏa.
Người Hộ Đạo của Thiên Nhân tộc hét lên chống đỡ, xưa nay hắn rất là mạnh, lúc ở Thái cổ thì có tiếng tăm lừng lấy thế nhưng giờ đã suy yếu, tinh lực khô cạn, không còn thần dũng như trước nữa.
Ầm!
Hai người giao thủ, bảo thuật khắp trời, đối diện có một bóng mờ trâu lớn hiện ra, nó không ngừng gầm thét.
"Ầm ầm ầm!"
Trời long đất lở, cát bay đá chạy, dãy núi sụp lún.
Một tiếng trâu gầm chấn động cả khu không người, khiến rất nhiều người sợ hãi.
Rất nhiều người trẻ tuổi ho ra đầy máu, thân thể bay ngược ra sau, nếu không có trưởng bối trong sư môn đỡ lấy thì chắc chắn chỉ có con đường chết.
Người Hộ Đạo của Thiên Nhân tộc không ngờ lại là một con trâu lớn.
"Trâu già, nhiều lần ức h**p đệ tử của ta, cho rằng phái của ta dễ ăn h**p lắm hả?!" Tề Đạo Lâm hét lớn, trong lòng bàn tay phát sáng rồi đánh ra hàng vạn gợn sóng cốt văn.
Bịch, thân thể của người Hộ Đạo Thiên Nhân tộc chấn động, khóe miệng ứa máu, thân thể rung bần bật không thôi.
Tề Đạo Lâm khẽ quát rồi nhanh chóng vọt tới, năm ngón tay khép chặt thành một thanh kiếm thần chém về trước.
"Ò...."
Người Hộ Đạo Thiên Nhân tộc hét lớn, hình người của hắn không cách nào chịu đựng nổi nên hoàn toàn hóa thành thân trâu, không còn là bóng mờ nữa. Cặp sừng trâu trên đầu phát ra ánh đen rồi bổ về trước.
Đồng thời nó gầm lên, bốn chân trâu dẫm đạp thiên địa khiến hư không sụp đổ.
Ngông ngênh xông thẳng tới!
Nhìn thì đơn giản thế nhưng đây lại là một công kích vô cùng đáng sợ, nó có sức lực vô cùng lớn, toàn bộ sức mạnh của thân thể đều tập hợp lại rồi vọt mạnh tới.
"Keeng!"
Đúng lúc này có một tiếng rung truyền tới, toàn bộ cánh tay phải của Tề Đạo Lâm đã hóa thành một thanh thiên kiếm, huyết nhục như tiên kim, thứ này chém mạnh lên trên một cái sừng trâu.