"Đạo chủ!"
Thạch Hạo kêu lớn, lúc này toàn thân hắn là máu đỏ, xương khớp khắp người đều gãy nát, bị thương vô cùng nghiêm trọng.
Lần này, ba ngàn cánh hoa đại Đạo đã bao phủ lấy hắn nên không cách nào đồng hành với chín vị Giáo chủ kia, dẫn tới toàn bộ các tính toán đều thành không, thiếu chút nữa đã bỏ luôn tính mạng ở đây.
Lúc này, khi nhìn thấy Tề Đạo Lâm cùng với sinh linh Bất diệt xuất hiện để cứu viện thì trong lòng Thạch Hạo chợt sản sinh ra luồng ấm áp, cặp mắt cay cay, cảm xúc chợt tuôn trào, vào thời khắc mấu chốt thì hai vị cường giả này đã vì mình ra mặt đối đầu với các giáo.
Sao không cảm động chứ, sao không phấn chấn chứ, sao không rưng rưng chứ?!
"Tốt, tốt, tốt, không hổ là đệ tử mà Tề Đạo Lâm ta coi trọng, chỉ một thân một mình mà có thể gắng gượng được tới hiện tại." Tề Đạo Lâm cười lớn, đạo bào màu vàng phồng lớn và bay phấp phới trong gió, những cốt văn phát sinh bao bọc và bảo vệ Thạch Hạo lại, không để người khác làm thương tổn hắn nữa.
"Ngươi rất tuyệt, gây nên động tĩnh chẳng hề nhỏ trong Tiên cổ này, chúng ta cũng đã biết một vài chuyện rồi!" Sinh linh Bất diệt rất hiếm khi lộ vẻ tươi cười.
Hắn có vóc dáng hơn cả vạn trượng, những tầng mây trắng trên trời cao đều nằm thấp ở bên dưới bả vai, bộ lông vàng trên người lấp lánh, sau lưng lại có một cặp cánh vàng to lớn.
Dù tới hiện giờ cũng rất ít người biết hắn thuộc chủng tộc nào.
Nhưng mà, lúc này Thạch Hạo lại mơ hồ đoán ra được!
"Cảm ơn tiền bối đã khen ngợi!" Thạch Hạo chào hỏi, trong lòng hắn chẳng thể bình tĩnh được, hai đại cao thủ đã tới, đã vì hắn ra mặt, sao không cảm kích chứ.
"Ha ha, nhóc con, ngươi cũng không tồi, rất được đó, trong Tiên cổ mạnh mẽ giết nên một con đường vô địch, coi rẻ đệ tử các giáo, vượt qua cả dự liệu của ta nữa." Tề Đạo Lâm vui sướng.
Hắn rất là cao hứng, đây là xuất phát từ nội tâm, một tên đệ tử ký danh bị hắn cướp từ trong tay Thư viện Thiên Tiên lại tỏa ra hào quang rực rỡ trong Tiên cổ, quật khởi ngay trong đời này, đánh bại các lộ cao thủ, vượt xa mong muốn của hắn.
Nên biết, năm đó Tề Đạo Lâm từng nói, căn cơ của Thạch Hạo quá cạn, không hề giống như mấy quái thai cổ đại có thể tích lũy tới mấy đời, ráng lắm cũng chỉ xếp hạng hai mươi, ba mươi là giỏi lắm rồi.
Đương nhiên, năm đó hắn cũng cố ý nói thấp đi chút xíu để k*ch th*ch Thạch Hạo, thế nhưng trong lòng cũng chỉ dự đoán nhiều nhất cũng xếp vào top mưới là cao, ai ngờ Thạch Hạo lại có thể quét ngang Tiên cổ, đứng ngang hàng với Thập Quan vương, "Trích tiên... Đạt được danh hiệu đệ nhất!
"Rất tốt, chúng ta không hề đơn độc, ta tin chắc sẽ có một ngày ngươi sẽ bước vào hàng ngũ của chúng ta, thời gian chắc chắn sẽ không quá dài, sẽ không quá xa xôi đâu!" Sinh linh Bất diệt nói.
Hắn cao vút trong mây trắng, chân đạp núi sống, sau lưng là cặp cánh vàng chói, khí hỗn độn ngập tràn, con ngươi tựa như là kim đăng, cơ thể to lớn như người khổng lồ đang khai thiên, lời nói chấn động bốn phía.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, lời nói như vậy chính là một loại tán dương cực kỳ lớn!
Hoang mới bao nhiêu tuổi? Chỉ mới hai mươi mà thôi, ấy vậy lại được sinh linh Bất diệt đặt niềm hy vọng cực kỳ cao, xem hắn như là một đồng đạo trong tương lai, có thể thấy được sự coi trọng tới cỡ nào!