Bốn phía đâu đâu cũng là người, Giáo chủ đầy mạnh mẽ tọa trấn khiến Thạch Hạo rơi vào hiểm cảnh, như vậy thì làm sao trốn thoát?
Xoẹt!
Một hướng khác, hào quang tựa như sông dài đi kèm là hàng vạn mảnh vỡ đạo tắc cùng với khí hỗn độn cuộn trào, việc này làm cho mọi người kinh ngạc không thôi.
"Cây non Thế Giới thụ!"
Dù là Giáo chủ cũng khát khao, mấy người với vẻ mặt vui mừng lao lại, bọn họ biết đó chính là Thập Quan vương.
Nhưng, thiên địa nơi đó tan vỡ, một thông đạo đầy đáng sợ xuất hiện, Thập Quan vương cầm một cây nhỏ đang xuyên thủng phong tỏa của mọi người hòng chạy trốn.
Cây nhỏ kia quá đáng sợ, những đạo tắc mà nó tỏa ra cũng không hề yếu hơn xương tay Chân Tiên của Ninh Xuyên, việc này làm cho các Giáo chủ đều kiêng dè không thôi.
Quan trọng nhất chính là, cây non Thế Giới thụ này lại có thể làm tan vỡ trận pháp, Thập Quan vương gần như phá vây thành công.
"Đi không được đâu!" Có người hét lớn, một móng vuốt đầy lông lá đánh mạnh tới hòng cướp lấy Thế Giới thụ.
"Chủ nhân của Thú hải!" Có người cả kinh nói.
Đó chính là chủ của vạn thú, không ngờ hắn cũng tới và nhằm vào cây non Thế Giới thụ này.
"Ha ha, nếu như lão phu muốn mang hắn rời đi thì sao?" Có người cười khẩy, một cây cầu đó trắng như tuyết vắt ngang qua mấy chục trận pháp rồi tiến tới, sức mạnh nhu hòa của thứ này đưa Thập Quan vương bước lên cây cầu.
"Đế tộc!" Có người kinh ngạc.
Đó là người của Đế tộc đương đại, không ngờ lại xuất hiện, cứ thế dẫn Thập Quan vương rời đi, nhìn hai người tựa như có quan hệ rất tốt.
"Chuyện này... chẳng lẽ, Thập Quan vương tới từ một Đế tộc?!"
Xoẹt một tiếng, cây cầu đá hình vòm kia tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ trong chớp mắt đã biến mất, dù có người muốn ngăn cản thì cũng không kịp, quá nhanh.
Nhưng, có ai dám trêu chọc? Là Đế tộc đương đại, đại biểu cho một thế lực mạnh nhất, dù là chủ nhân của Thú hải, được mệnh danh là Giáo chủ của chí tôn trong Thú cũng không dám truy theo.
"Tiếc thật, cây non Thế Giới thụ đó nghe, cứ thế bị mang đi rồi, thế nhưng cũng chỉ có Đế tộc đương đại mới có thể bảo vệ được, nếu là người bình thường thì không cách nào sở hữu được."
Mọi người cảm thán và không cam.
Sau đó, các Giáo chủ ở khu vực này lại tập trung về phía Thạch Hạo.
"Không cần phải nói gì cả, tiểu bối, trước hãy kính dâng lên Đạo thư ngọc thạch kia đi, tới lúc đó sẽ cho ngươi chết một cách dễ chịu nhất!" Ông lão của Hỏa Vân động lạnh lẽo nói.
Là đang sỉ nhục, với thực lực của hắn thì tất nhiên có thể dễ dàng trấn áp Thạch Hạo, tiếp đó là cướp lấy kinh thư Tiên đạo, thế nhưng giờ lại muốn Thạch Hạo tự chủ động dăng lên.
"Lão già, đừng có cậy già mà lên mặt, lại nói, ở trong Tiên cổ ta cũng gặp không ít đệ tử của Hỏa Vân động thế nhưng thực lực lại vô cùng kém cỏi, lại còn tưởng rằng mình rất siêu phàm, gì mà đòi trấn áp đời sau tội huyết, nực cười!"
Thạch Hạo sẽ không bao giờ thỏa hiệp và cũng sẽ không bao giờ lùi bước, bởi vì dù có chấp nhận thì đối phương cũng sẽ không bao giờ bỏ qua cho hắn.
Đặc biệt là đám Tiên cốc, Hỏa Vân động, La Phù chân cốc, yêu Long đạo môn này, tất cả đều là những đạo thống lớn đầy cổ xưa, vẫn luôn một mực liên thủ trấn áp tội huyết nhất mạch.