Từng ngọn núi lớn, vô số cổ mộc, luồng không khí hoang dã phả vào mặt.
Đây chính là khu không người, nguy hiểm và thần bí.
Rất nhiều ngọn núi cao lớn bằng trời, mây mù vây kín, một vài sợi dây leo to lớn như các dãy núi quấn quanh.
Lúc này, đóa hoa Tiên đạo lấp lánh, ba ngàn cánh hoa lan tỏa khí lành, mỗi một chiếc lá là một cánh cửa nối liền với Tiên cổ.
Bầu không khí vô cùng căng thẳng, thiên tài của ba ngàn châu đều đã xuất hiện, bọn họ đang dọc theo thông đạo trước kia để trở lại, mà cách đó không xa, từng vị Giáo chủ từ từ giáng lâm và phong tỏa nơi đây lại.
"Hoang đang ở đâu?" Có thiên tài nhỏ giọng hỏi, nếu như các Giáo chủ tới đây đều vì hắn thì chắc chắn hắn sẽ rất khó để rời khỏi.
"Ồ, ngươi là hậu nhân của Đại Bằng tộc ta, còn không mau lại đây." Một con đại bàng cánh vàng vẫy vẫy tay với một người trẻ tuổi.
"Hậu nhân của bộ tộc Thiết Huyết thần thụ, tất cả lại đây nào!" Một cây già cũng lên tiếng kêu gọi thiên tài của tộc mình.
Trong nháy mắt, rất nhiều thiên tài được gọi tới, trở lại bên cạnh các trưởng bối của chính mình, tất cả đều thầm thở phù một hơi.
Đương nhiên trong lúc này cũng có rất nhiều thần niệm mạnh mẽ quét tới hòng tìm tòi nghiên cứu kiểm tra, xem thử những người này có vấn đề gì hay không.
Tất cả mọi người đều biết, những Giáo chủ này đều vì Hoang nên mới tới đây.
Hoang đang ở nơi đâu? Mọi người nhìn đoàn người đang đi ra, ai cũng muốn tìm cho ra hắn.
Đột nhiên, một chùm âm vụ xuất hiện, tiếp đó là Vong linh hải* vô tận cuộn trào dữ dội nhấn chìm cả nơi này, quấy phá sự yên tĩnh của cả thiên địa.
(*): Biển linh hồn người chết.
Sương mù đen cuồn cuộn, từng cơn gió lạnh rít gào, Vong linh hải rít gào, khí tức tử vong bao trùm.
"Thập Quan vương!"
Có một tên thiên tài kinh ngạc thốt lên, thế nhưng lời còn chưa ra hết thì âm thanh liền im lìm, hắn đã bị một chưởng đánh nát, Thập Quan vương xuất thủ, hắn cũng rất lo sợ sẽ bị Giáo chủ để ý, bởi vì trên người của hắn có kinh văn của Tiên cổ, đã đạt được tạo hóa.
Hắn lấy ra một pháp khí không gian, bên trong có trấn áp hải dương Vong linh này.
Ầm!
Một lát sau, mặt đất bị phá nát, hư không bị xé tan, "Trích tiên" cũng xuất thủ, hắn cầm một chiếc sừng của Thiên Giác nghĩ trong tay nhanh chóng sẽ rách hư không và chạy trốn về nơi xa.
Mặc dù Giáo chủ đã khóa chặt hư không thế nhưng chiếc sừng này vẫn có thể cắt đứt.
Thời khắc này, rất nhiều kỳ tài tìm đường ra, dựa vào tình huống rối loạn này hòng tìm đường chạy trốn.
Chỉ là, rất nhiều người liền thất vọng, mấy bàn tay lớn lướt tới ngăn cản bọn họ lại, tất cả những người này đều bị nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thạch Hạo tay cầm Nguyên thủy chân giải, một tay là Nghịch long lân cẩn thận đề phòng, hắn không ngừng bước đi trong màn khói đen và cũng chuẩn bị kế hoạch đào tẩu của mình.
Lần này nhưng lại vượt khỏi dự liệu của hắn, vốn hắn muốn nhờ sức mạnh của mấy vị Giáo chủ trong Tiên cổ để chạy trốn, nhưng không nghĩ rằng lại bị truyền tống tới nơi này.
Ở cách đó không xa chợt xuất hiện một bóng người với áo choàng màu lam, thân thể cao ráo cường tráng, mặt mày vô cùng điển trai, cặp mắt không ngừng đảo lia lịa để quan sát và chạy trốn.
Thạch Hạo va mạnh vào hắn, lúc này cả hai đều cười gượng gạo.