Một con Kỳ lân trắng tỏa ra ánh sáng vạn trượng, nó xé tan bầu trời lao mạnh xuống dưới.
Bộ quần áo trắng phơ của Ninh Xuyên phấp phới, vẻ điển trai không chút tì vết, hắn điều khiển Kỳ lân trắng rồi nhanh chóng đánh tới.
Đây là một trận đại quyết chiến, lòng hắn đầy giận dữ
Thạch Hạo đã đoạt lấy Lôi Kiếp dịch của mình nên hắn không cách nào nhẫn nhịn được nữa, Lục Quan vương là như thế nào? Vô địch sáu thế, xưng tôn trên thế gian, không hề có bất kỳ đối thủ nào trong cùng cảnh giới.
"Hoang cũng phát uy rồi, bắt đầu liều mạng!" Có người thán phục.
Thạch Hạo lao về phía trước, điều khiển một con Côn bằng với hình thể khổng lồ giương cánh xé trời cao, kim quang vạn sợi, sóng biển cuộn trào vọt tới phụ cận.
Ầm!
Cú va chạm vô cùng kinh thế đủ để Thiên Thần phải sợ hãi, run rẩy, thần lực không gì sánh được, giữa hai bên đều hiện lên vô tận pháp tắc!
Hai người giao chiến, máu tươi tung tóe, thần quang vạn tia, cốt văn đan dệt, hư không nát tan.
"Giết!"
Thiên kiếp đã kết thúc, Giáo chủ thì làm sao ngồi yên được nữa? Có người đã chuyển động, mục tiêu tự nhiên là Lôi Kiếp dịch.
Mấy cường giả như Ngân Huyết ma thụ, Ban Lan cự hổ đồng loạt xuất thủ, trong lòng ai cũng muốn g**t ch*t Hoang ngay lập tức và cướp lấy Lôi Kiếp dịch của hắn.
Nhưng mà, đệ nhất cao thủ Bát Tí Hồn tộc, tộc trưởng của Mỹ Nhân tộc... sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ, bọn họ tới đây chính là để áp trận cho Thạch Hạo, bảo vệ sự an nguy của hắn, tất cả đồng thời xuất kích giết thẳng về phía đám Ngân Huyết ma thụ.
Trên thực tế, giữa bọn họ có oán thù rất lớn, vừa hay lại có cơ hội hư vầy nên triển khai quyết đấu kinh thế.
"Ầm ầm ầm!"
Giáo chủ xuất thủ, trởi long đất lở, gió lạnh gào thét, mưa máu tầm tã, chỉ cần một đòn tùy ý cũng đã dẫn tới rất nhiều cảnh tượng kỳ dị trong trời đất.
Xung quanh, một đám người run lẩy bẩy, chân tay co rút không cách nào đứng nổi, sắc mặt của mọi người tái nhợt như tuyết, có một vài người không cách nào chịu nổi uy thế này nên đã rớt mạnh từ trên cao xuống.
Trong nhất thời, quần hùng chạy trốn về nơi xa, rất sợ sẽ bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến này.
Mọi người đều đứng ở cuối chân trời nhìn cuộc tranh đấu tuyệt thế này.
"Hoang, hắn quá nghịch thiên mà, không ngờ lại cùng độ thiên kiếp và cướp lấy phần lớn Lôi Kiếp dịch, ngông cuồng vô cùng!"
"Trời ơi, còn có thiên lý nữa hay không đây, hắn ngẫu hứng độ kiếp và cứ thế thành công nối tiếp thành công!"
Mọi người chỉ có thể thán phục, cách làm siêu phàm như này khiến mọi người cảm thấy không cách nào tin được, nên biết đó cũng là Thần vương kiếp tối cường, người thường không cách nào lý giải được.
Loại thiên kiếp cửu tử nhất sinh này mà Hoang lại có thể độ liên tục, thật khiến người khác cảm thấy hắn là một con quái vật!
"Tên khốn này mạnh thật đó!" Ma nữ nói thầm, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp tựa như lần đầu tiên gặp Thạch Hạo vậy, thiếu niên ở hạ giới trước kia không ngờ lại tài hoa xuất chúng như vậy, hiện giờ mới thật sự là hào quang rực rỡ, đối đầu với Lục Quan vương, khiến cả Tiên cổ khiếp sợ.
Một bên khác, Nguyệt Thiền cũng lộ vẻ kinh hãi, Ninh Xuyên trong truyền thuyết, được gọi là vương giả vô song suốt sáu thế nhưng nay lại bị một tên nhóc mà nàng vô cùng căm hận chặn đứng. Hơn nữa, nhìn bộ dáng của Ninh Xuyên hẳn đã gặp phải trọng thương, mất đi phần lớn thần dịch, chuyện này quả thật khiến người khác kinh ngạc.
Mọi người đều thở dài, sự quật khởi của Hoang đã không cách nào ngăn cản được nữa, một đời ngút trời, đè ép cửu trùng thiên, đây là một truyền kỳ của sự bất bại!