Đại chiến trong thiên kiếp, không chỉ phải ứng phó với các sinh linh do tia chớp hóa thành mà còn phải chiến đấu với đối thủ.
Đặc biệt là bên cạnh Lôi trì, tuy rằng tầng này rất ôn hòa thế nhưng lại có rất nhiều sinh linh, một khi chọc giận chúng thì sẽ càng đáng sợ hơn.
"Luân Hồi quyền!"
Thạch Hạo hét lớn, nắm đất phát sáng, mảnh vỡ thời gian bay lượn tựa như đánh tan tương lai cổ kim, theo với việc bùng phát của hắn thì ánh sáng vạn trượng, cả người tựa như đang bốc cháy vậy.
Thiên địa bị xuyên thủng, ánh chớp kia bị đánh lui cứ thế biến mất trong một khoảng thời gian, nắm đấm mang theo xích thần trật tự đánh về phía Ninh Xuyên.
"Thiên đồ đạo cổ kim!"
Ninh Xuyên cũng hét lớn, sau lưng hắn hiện lên một bức Thiên đồ, đây chính là Chí tôn thuật từ khi hắn sinh ra đã có, thứ này được khắc lên trên lưng của hắn, bên trong ẩn chứa nhật nguyệt tinh thần, tinh không vũ trụ.
Ào ào ào!
Bức tranh này được triển khai tựa như là một đại thế giới đang giáng xuống và bao phủ nơi này.
Có thể thấy được, hai người tựa như đang đứng trong một vũ trụ, từng ngôi sao lớn không ngừng chuyển động trong vũ trụ tăm tối, từng dải ngân hà không ngừng buông xuống.
Ầm!
Thạch Hạo điên cuồng, một quyền xuyên qua một ngôi sao giết thẳng về phía Ninh Xuyên.
"Đoạn!"
Ninh Xuyên hét lớn, hư không nứt ra, vũ trị bị chém lìa, Thạch Hạo bị ngăn cách đứng ở bên bờ bên kia.
Mà lúc này, đại tinh ầm ầm, từng ngôi sao bắt đầu bốc cháy hừng hực và chiếu rọi vũ trụ đầy lạnh lẽo này, tiếp đó là không ngừng lao về phía Thạch Hạo.
Một người chống lại cả một vũ trụ, quá mức nhỏ bé.
"Đời sau tội huyết, một tên sinh linh nho nhỏ như ngươi thì làm sao là địch của cả vũ trụ to lớn chứ!" Ninh Xuyên lạnh lẽo nói, tựa như là một vị Thần vương vô thượng nhìn xuống thiên hạ, không ngừng trấn áp Thạch Hạo.
"Khi nào ngươi luyện hóa được cả một vùng vũ trụ để bản thân sử dụng rồi hẵng ngông cuồng, thế nhưng đây cũng chỉ là một tấm bùa vẽ mấy thứ ma quỷ mà thôi!" Thạch Hạo nói.
Hắn mở ra Thiên nhãn nên không hề bị những cảnh tượng phía trước mê hoặc, Luân Hồi quyền càng ngày càng lấp lánh, nó xuyên thủng vũ trụ đánh nát từng ngôi sao một, giết thẳng về phía Ninh Xuyên.
"Chém tan mây xanh phá cửu tiêu!" Lời nói đầy lạnh lùng của Ninh Xuyên truyền tới, sức mạnh thần chú và pháp ấn của hắn kết hợp lại với nhau, Thiên đồ kia chấn động, những ngôi sao trong vũ trụ phát sáng.
Xoẹt!
Vào đúng lúc này, ngân hà ở trong Thiên đồ hóa thành một thanh thần kiếm tinh không chém về phía Thạch Hạo, cắt lìa cửu tiêu.
Cùng lúc đó, nắm đấm của Thạch Hạo đột nhiên giam cầm hư không, xuyên thủng qua vô số ngôi sao rồi đánh tới gần đó.
"Phụt!"
Máu tươi tung tóe, nơi bả vai của Thạch Hạo không ngừng chảy ra máu tươi, đó là do thành thần kiếm tinh không kia chém trúng và làm tổn thương tới cơ thể hắn.
"Không xong!"
Có người sợ hãi, nếu như Thạch Hạo chết đi thì sẽ liên can tới sự sống của rất nhiều người, không ít dân bản địa đang chờ đợi sự cứu chữa của hắn.
"Ha ha ha..." Có người nở nụ cười, là người đứng về phe Ninh Xuyên, bởi vì hắn phát hiện nắm đấm của Thạch Hạo vẫn còn cách Ninh Xuyên một đoạn nhỏ.
"Ha ha, tóm lại thì Hoang vẫn còn kém Ninh Xuyên một bậc, mặc dù có thể vượt qua được lôi kiếp tối cường thì sao chứ, vẫn còn kém lắm!" Có người cười lớn, không hề che giấu nữa.
Trong này bao gồm cả bộ tộc Ngân Huyết ma thụ, bọn họ vô cùng chờ mong cảnh này.
Nhưng, bản thân Ninh Xuyên lại chợt biến sắc, cơ thể chấn động rồi nhanh chóng lùi lại, tiếp đó miệng ho ra đầy máu, hai bên tóc mai của hắn từ từ chuyển sang bạc, từ từ già yếu.