Di địa Tiên cổ.
Thạch Hạo và Ma nữ cùng nhau sánh bước nên thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người, không ít sinh linh đều lộ vẻ khác thường, đứng xa xa nhìn lại.
"Ngươi đã làm những chuyện gì mà khiến người người oán trách thế hả, sao ta cảm thấy bọn họ khi gặp ngươi thì đều tỏ vẻ sợ hãi?" Ma nữ ngạc nhiên hỏi.
"Sao không nghĩ chút ta là ai hả, vô địch cả thế gian, thiên hạ đệ nhất, bọn họ không phải sợ mà là tôn kính, là tôn sùng." Thạch Hạo tự kỷ nói.
"Ọe, linh cảm của ta rất nhạy cảm, rõ ràng nghe được có người đang chửi mắng, nguyền rủa cái tên Ma vương nhà ngươi, vậy mà còn dương dương tự đắc à?" Ma nữ khinh thường nói.
Mái tóc đen buông xõa tới eo nhỏ, thân mang tuyết y, da trắng mịn như tuyết, gương mặt tinh xảo, nụ cười khuynh quốc khuynh thành, trên đường đi không muốn người chú ý cũng không được.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì nhìn về nơi xa, rồi nói: "Hậu đại của Thần viên Thái cổ, có phải muốn kính dâng cho ta não khỉ đúng không?"
Một con cổ viên màu vàng nơi xa nghe thấy thế thì sắc mặt trắng bệch, đồng thời ra xức bỏ chạy, chúng nó âm thầm nguyền rủa thế nhưng không ngờ lại bị tên này nhận biết.
"Xem ra, cái tên khốn nhà ngươi có danh cực xấu ở Tiên cổ này rồi, chỉ mới hét lớn một tiếng mà đã dọa một đám Thần viên chạy trối chết." Ma nữ than thở.
"Đây là uy danh hiển hách vì chém giết mà ra đó, trước kia bảy tên Thiên Thần tới vây giết ta, kết quả đều bị ta tiễn xuống địa ngục cả." Thạch Hạo ha hả cười.
Ma nữ lắc đầu chẳng còn gì để nói, nhưng sau đó thì nhìn thấy rất nhiều tu sĩ kính nể Thạch Hạo, nàng biết, đây là sự thật, vả lại bên trong chắc chắn có vấn đề lớn nào đó.
Rất nhanh, Ma nữ nhìn thấy thiên tài của ba ngàn châu và nhìn thấy một vài người quen biết, những người này khi nhìn thấy Thạch Hạo thì càng lộ vẻ sợ hãi, ai nấy cũng đều đi vòng né tránh.
Ma nữ vẫy tay chào hỏi một vài người quen.
"Thánh nữ, bế quan mấy năm rồi giờ mới chịu xuất hiện luôn à, chúng ta đều cho rằng ngươi đã xảy ra bất trắc gì rồi chớ!" Có người giật mình nhận ra nàng là Thánh nữ của Tiệt Thiên giáo.
"Gì mà Thánh nữ chứ, đây là một nữ ma đầu đó." Thạch Hạo sửa lại.
"Các ngươi làm gì sợ hắn dữ vậy, tu vi cũng chỉ hơi mạnh một chút xíu thôi, lẽ nào hắn ăn thịt các ngươi chắc?" Ma nữ hiếu kỳ nói.
Mấy người này đều muốn khóc rống lên, ngay ở trước mặt Thạch Hạo mà lại dám nói xấu hắn như thế, nhưng mà người này ăn qua không ít cường giả, từ giao long cho tới tỳ hưu, lại tới long tước, ai ai không mạnh mẽ chứ.
Trải qua uy danh chém giết trong Tiên cổ trong mấy năm qua thì uy danh về ăn uống cũng được lan truyền, việc này làm cho rất nhiều người khi gặp hắn đều run rẩy chân tay, bởi vì bản thể của bọn họ đều không phải là hình người.
"Nè, sao các ngươi lại sợ sệt vậy hả?" Ma nữ không hài lòng.
Một người trong số đó bí mật truyền âm, nói: "Thánh nữ, hắn sẽ ăn chúng ta đó, đừng hỏi nữa, ta chân thành khuyên ngươi nên cách xa hắn một chút, biết đâu lúc hắn đói bụng thì hơn nửa sẽ gặp nguy đó."
Ma nữ suýt nữa thì phá lên cười, nàng đã nhìn ra được, những người này trong lòng mang nỗi sợ Thạch Hạo, đứng chung với hắn khiên cả người không dễ chịu chút nào.
"Hắn nguy hiểm như vậy à?" Ma nữ hỏi.
"Chớ sao, dù là Thiên Thần mà hắn cũng ăn qua chứ đừng nói tới chúng ta, là sinh linh nguy hiểm nhất!" Một người bí mật truyền âm.
"Ngươi là một con tuần lộc năm màu, nghe nói sừng tuần tộc rất bổ, đang kể lể gì sau lưng ta đó, có phải là nguyện ý hiến dâng cho ta chút máu tươi à?" Thạch Hạo hỏi.