Một luồng thiết kiếm rọi sáng Thương châu, kiếm của Thiên Thần chặt đứt bầu trời, nó tựa như là một luồng tiên quang bất hủ xé tan vĩnh hằng!
Mọi người thấy cảnh ấy thì đều kinh ngạc không thôi!
Thương châu, tất cả mọi người đều biết ai làm nên việc này, được mệnh danh là Kiếm vương trong Thiên Thần, là một Thiên Thần Kiếm đạo danh chấn ba ngàn châu, người này tu đạo đã nhiều năm và gần như chạm vào cảnh giới cao hơn.
Một chiêu kiếm, chiếu rọi khắp Thương châu!
Tất cả cao thủ của một châu này đều cảm ứng được nên thán phục trong lòng.
Nhưng, trận chiến này cũng vừa mới bắt đầu thì đã hạ màn rất nhanh.
"Răng rắc!" Giữa bầu trời, ánh kiếm nát tan, một thanh thiết kiếm bị gãy lìa mang theo máu tươi vung vãi trên cao, ngoài ra còn một nửa đoạn thiết kiếm ghim sâu vào trong lồng ngực của Kiếm vương và rơi ầm xuống mặt đất.
"Mục Thiết cũng thất bại, những vị khách tới từ vực ngoại kia quá mạnh mẽ, bọn họ có thân phận ra sao?"
Mấy người thở dài, cảm giác vô lực lan tràn.
Thiên Thần của ba ngàn châu lần lượt thất bại, cơ bản không một ai là đối thủ của hắn, thậm chí người mạnh nhất cũng khó đỡ quá mười chiêu, quá kinh người.
Có Thiên Thần bỏ mạng và cũng có Thiên Thần bị trọng thương, khách tới tư vực ngoại này đã đi tới mấy trăm châu, không ngừng khiêu chiến thế nhưng cũng không cách nào tìm được đối thủ.
"Đúng là buồn chán, gì mà tiếng tăm lừng lẫy, gì mà đệ nhất Thiên Thần Thương châu, gì mà vương giả kiếm đạo, cũng chỉ đến thế là cùng!" Có Thiên Thần thờ ơ nói.
Trên đỉnh đầu của hắn có cánh hoa đại Đạo đang rủ xuống từng tia đạo tắc, cảnh tượng này khiến mọi người tự ti mặc cảm, đó là tiên khí đang che kín thân thể và là sự thể hiện của việc đã lĩnh ngộ đạo tắc tới cảnh giới mạnh nhất.
"Ta sẽ đợi thêm vài ngày nữa, để xem thứ mà các ngươi gọi là kỳ tài ngút trời kia sẽ ra sao, họ tên là gì nhỉ, "Trích tiên", Hoang? Chẳng thú vị gì cả." Hắn chắp hai tay sau lưng, cứ như là một vị Thần vương đang tuần tra với lòng không mấy kiên nhẫn.
"Lâm Thiên, như vậy là được rồi, nói chung lại nơi đây đã sa sút quá nhiều." Phía sau hắn chợt có người lên tiếng, nơi đó có bốn người trẻ tuổi, nam có nữ có, nam thì tinh khí như rồng cuộn, nữ thì như phượng hoàng, phong hoa tuyệt đại, ai cũng đều điển trai xinh đẹp cả.
Bốn người này đều rất mạnh, chỉ có hơn chứ không hề kém Lâm Thiên, mặc dù trông rất bình thản thế nhưng lại toát ra vẻ siêu phàm khó tả.
Những người này có tuổi tác không phải rất lớn, nếu như xét đồng với Thiên Thần thì trẻ tới mức khó tin!
"Quá yếu." Một cô gái lắc đầu nhìn về đám Thiên Thần của thượng giới, trên mặt là vẻ lạnh lùng cùng vẻ coi thường hết sức rõ ràng.
"Các ngươi đừng có tự phụ!" Mỗi Thiên Thần của ba ngàn châu đều đỏ mặt, bị xem thường như thế thì ai mà chẳng mất mặt chứ.
"Vậy thì tìm người chiến với chúng ta một trận đi, phóng mắt khắp ba ngàn châu mà nửa cái cũng chẳng có, việc này không thể dùng từ yếu để hình dung nữa rồi, bọn ngươi quá nhỏ bé!" Một thanh niên trẻ tuổi khác lên tiếng, người này có phong thái long hổ, trên trán có một chiếc sừng năm màu.