Một giọt máu lơ lững ở trên hư không, tựa như đang phản chiếu ra tương lai cổ kim.
Thạch Hạo bất động nhìn về trước, nơi đó có một chàng trai rất mơ hồ đang đứng ngạo nghễ trong thiên địa, trên đỉnh đầu có một chiếc đỉnh đang lơ lửng và buông xuống từng tia mẫu khí đồng thời lấp lánh ra chín loại ánh sáng tiên kim!
Chàng trai này chẳng hề nhúc nhích, cứ thế xuyên qua vạn cổ quan sát Thạch Hạo, ánh mắt của người này vô cùng sâu lắng và ẩn chứa vẻ thần bí và thông tin nào đó khó mà nói ra được.
Nhưng Thạch Hạo không cách nào nhận biết được nên trong lòng vô cùng lo lắng, không thể hiểu được đối phương đang muốn truyền đạt ý gì.
Hắn cảm thấy, đối phương rất muốn thông báo cho mình biết thế nhưng bản thân lại không cách nào hiểu được.
"Không tồn tại ở trong thiên địa, không thuộc về nơi này, không cách nào giải thích..." Trong mơ hồ dường như hắn nghe được tiếng sấm nổ kèm theo là thiên kiếp tiên đạo vô thượng, có lời nói như có như không truyền tới.
Thạch Hạo khiếp sợ nhìn chằm chằm người kia để cố gắng nghe và hiểu thật rõ.
Người đó tắm rửa trong ánh chớp, vẻ mặt càng thêm phức tạp thế nhưng lại không cách nào nói ra được, không cách nào mở miệng.
Đây chỉ là một giọt máu ư? Vì sao lại có cảnh tượng quái quỷ này.
"Keeng!"
Một tiếng chuông ngân vang trong chiến trường tựa như chấn động cả dòng sông thời gian, can thiệp vào sự ổn định của tương lai cổ kim, một chiếc chuông lớn ngân vang ở nơi xa và có một người ngồi xếp bằng quay lưng lại với chúng sinh. Hắn đang thi pháp, lúc vung tay thì đẩy mạnh một chiếc đỉnh ra ngoài và đưa nó tiến vào một con đường, mảnh vỡ thời gian tựa như là những giọt mưa không ngừng rơi xuống.
"Chiếc đỉnh kia, là chiếc đỉnh đó ư?" Thạch Hạo lộ vẻ khiếp sợ.
Có một vị nữ Đế thở dài, nàng xinh đẹp vạn ngàn, trong tay có một luồng tiên khí lúc hóa thành kiếm, hóa thành vòng hoặc hóa thành mặt nạ, nó tỏa ra hào quang vô thượng, nàng xuất thủ đánh về phía con đường kia hòng giúp chiếc đỉnh bay đi.
"Hả, đó là Tào Vũ Sinh?!" Thạch Hạo rung rẩy, hắn nhìn về phía một người y chang như tên Mập, người này rất mập, là một đạo sĩ ở độ tuổi trung niên và người này cũng đang ra tay giúp đỡ.
Nơi đó ra sao?
Thạch Hạo nhìn thấy, thần ma chư thiên bỏ mạng, cảnh tượng máu đỏ nhuộm cả Cửu thiên Thập địa đầy đáng sợ, nơi đó có mấy bóng người đang đứng đầy ngạo nghễ và chém giết lẫn nhau.
Thời gian lẫn lộn, vật đổi sao dời, tựa như là đã xảy ra từ ngàn tỉ năm trước đây, con mắt của Thạch Hạo đau nhói nhìn chằm chằm nơi đó, mãi cho tới khi còn lại một chiếc đỉnh cách mình không xa.
Còn có một người đang đứng ở bên dưới chiếc đỉnh, người này càng mơ hồ hơn, hắn như là một vị Thiên Đế đang dõi mắt nhìn Cửu thiên Thập địa, thế nhưng lại không cách nào mở lời được.
Đứng trước mặt hắn, thần ma chư thiên tựa như nhỏ bé không đáng nhắc tới, toàn bộ đều muốn quỳ lạy, không giận mà uy, khí thế Thiên Đế đầy cái thế.
"Ngươi muốn nói gì với ta thế?" Thạch Hạo kìm nén không được nên hét lớn.
Hắn cảm thấy, người này tới đây là muốn nói cho hắn biết một chuyện vô cùng trọng yếu, chỉ bởi vì một vài nguyên nhân nào đó mà không cách nào mở miệng thành lời được.
"Do ngươi chỉ là một giọt máu nên không cách nào nói rõ được ư?" Thạch Hạo hỏi lớn.