Mừng Việt Nam tranh vé Vô Địch.
Hoang đường, sao lại trông rất quen, nhưng khi nhìn thật kỹ thì tựa như không có bóng người nào.
Thạch Hạo thì thầm, xem đi xem lại thật kỹ.
Nhưng, bóng người xuất hiện ở dưới Vạn Vật thổ lại rất mơ hồ, không phải là chân thân.
Bên trong vùng tịnh thổ này có rất nhiều cỏ cây, có rất nhiều cổ dược mấy vạn năm, không hề thiếu thánh dược, khắp nơi là hương thơm nồng nàn, thần thánh vô cùng.
Thạch Hạo lại gần rồi tạo ra Động thiên duy nhất để tiến hành phòng ngự, thế nhưng nơi đây cũng chẳng hề có nguy hiểm gì.
Dù vậy, hắn cũng vô cùng cẩn thận, bởi vì những thứ dính tới Vạn Vật thổ thì đều phải thật cẩn trọng, lai lịch của nó quá to lớn.
Nghe đồn, nó có thể tẩm bổ vạn vật, duy trì vẻ bất hủ, dù cho là thi thể được chôn cất bởi loại đất này thì sau khi qua vô tận năm tháng vẫn có thể thức tỉnh, lần nữa sống lại.
Không cần bàn tới những tác dụng kỳ diệu khác thì thứ này đã có giá trị vô lượng ở Tiên cổ này rồi, bình thường đều nằm trong tay của những cường giả vô thượng.
Có người nói, trước khi Tiên vương ngã xuống thì đều tìm cách tìm cho bằng được chí bảo này, sau đó chôn mình vào bên trong để chờ mong sự bất hủ, tương lai sau này sẽ phục sinh sống lại lần nữa.
Đương nhiên, lần thức tỉnh này cũng không thể chỉ trong một hai năm được, mà có thể lên tới mấy vạn năm, thậm chí hơn cả kỷ nguyên cũng không chừng.
Thạch Hạo sau khi nghĩ tới những việc này thì lòng bồn chồn không thôi, chẳng lẽ bên dưới có chôn cất thứ gì?
Trước kia lúc ở bên trong Tiên dược viên thì hắn cũng đã thấy qua Vạn Vật thổ từ "Bạch Quy Đà Tiên", vào lúc đó Thạch Hạo từng nghi ngờ, cây Trường Sinh dược này rất có khả năng là một vị Tiên vương biến thành.
Thế nhưng cũng không hề có chứng cứ nào cả, mà chỉ là một suy đoán mà thôi
Nhưng, giờ nhìn thấy những thứ trước mắt, nơi đây có không ít Vạn Vật thổ, diện tích cũng ngang ngửa với Vạn Vật thổ ở trong Tiên dược viên kia, đều là một trượng.
"Đừng nói là, bên dưới mai táng mộ vị nữ Tiên vương nhen!" Thạch Hạo thì thầm, trong lòng thoáng căn thẳng.
Hắn từng tiếp xúc qua với loại thần thổ này.
Vạn Vật thổ cứ như là từng hạt cát vậy, lấp lánh sáng bóng, ánh xanh lấp lóe, tản ra màu sắc mờ ảo, từng làn khói mỏng lan tỏa tựa như là mây mù.
Nhìn ở bất kỳ góc cạnh nào cũng đều rất thánh khiết, chẳng hề giống đất gì cả, tựa như là những bảo thạch quý giá trong thiên địa bị mài thật nhỏ vậy.
Thạch Hạo dùng pháp lực tách Vạn Vật thổ ra, từ từ đào sâu xuống dưới xem có thứ gì.
Đột nhiên, sau khi hắn đẩy ra một lớp đất thì nhìn thấy một bàn chân ngọc trắng như tuyết, bàn chân này không lớn nhưng lại rất lấp lánh, tựa như được điêu khắc từ ngọc thạch vậy.
"Gặp ma rồi!" Tuy rằng hắn đoán là sẽ chôn cất một bộ thi thể nào đó, thế nhưng khi phát hiện được thì vẫn vô cùng thất kinh.
Thạch Hạo cẩn thận đụng vào một cái, thân thể rất mềm mại và rất ấm, sự đàn hồi rất là cao.
Hắn không thể không cảm thán, Vạn Vật thổ quả nhiên là kinh người, có thể duy trì được sự bất hủ của sinh linh, mặc dù đã trôi qua vô tận năm tháng thì cũng sẽ không bao giờ thối rửa.
Là Tiên vương thật ư?
Tới giờ, dù là Tiên cũng không hề có, không có một ai bước tới được bước này, sẽ không thể gặp được người như thế nữa.
"Tiên còn sống đã không còn, để ta nhìn thử Tiên sau khi chết đi sẽ ra sao!" Thạch Hạo thì thầm, hắn rất muốn xem thử một bộ thi thể hoàn hảo của Tiên vương sẽ có hình dáng ra sao, có khác với những người khác không.
Chỉ là, hắn hơi nghi ngờ, Tiên vương này lại sao lại chỉ tản ra một chút khí tức chứ không hề có gợn sóng kinh thế nào lan tỏa ra, hoàn toàn khác với bộ tiên thi trước kia.