Thạch Hạo kinh ngạc và tràn ngập vui vẻ, khi nhìn thấy cây cổ thụ ở trên đỉnh núi nguy nga kia thì lòng tràn đầy vẻ kích động.
Từng bước lại gần, dù cách rất xa thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế của loại thần linh duy nhất đó, những phiến lá vàng, những đóa hoa, những cành cây, những trái quả không ngừng lưu chuyển tinh khí mờ mịt.
Nó rất cao và cũng rất lớn, những vỏ cây rạn nứt tựa như là những chiếc vảy to bằng bàn tay, toàn bộ thân cây đều hiện lên màu hoàng kim.
"Người trẻ tuổi, ngươi là người may mắn, hãy lại đây." Cổ thụ mở lời.
Rõ ràng, Thiên Thần thụ không phải là dược thảo bình thường mà là sinh linh đầy mạnh mẽ, những trái mà nó kết ra đều có thể giúp người khác trở thành Thiên Thần chứ đừng nói tới bản thân của nó.
"Xin ra mắt tiền bối!" Thạch Hạo cũng khách sáo đáp lễ.
Hắn đã nhìn ra được, cây cổ thụ này mạnh hơn gốc cây mà mình từng thấy ở Tiên dược viên không biết bao nhiêu lần, bởi vì gốc cây kia từng bị trọng thương, thân cây gần như vỡ nát cả.
Nhưng, cây cổ thụ trước mắt này lại như là một con thiên long vàng óng đang ngủ đông vậy~
"Haizz, ông trời thật sự là rất bất công, ngươi tuổi nhỏ như thế mà cũng gần sánh vai với Thiên Thần rồi, ta tu đạo đã vô tận năm tháng thế nhưng vẫn không cách nào đột phá được." Cổ thụ thở dài.
Thân là Thiên Thần thụ, có thể kết ra trái cây đại đạo và giúp người khác trở thành Thiên Thần, đây là sự nghịch thiên cỡ nào chứ. Nhưng chính bản thân nó lại bị thiên địa áp chế nên rất khó tu hành, con đường của nó sớm đã bị chặn đứng, không cách nào có thể trở thành cao thủ vô thượng chân chính, bây giờ cũng chỉ là Thiên Thần đỉnh cao, chỉ bước một chân vào hàng ngũ Giáo chủ mà thôi.
Nhưng nói tóm lại, nó vẫn còn may mắn hơn nhiều thần dược khác, cuối cùng vẫn coi như có chiến lực mạnh mẽ.
Nên biết, bất kể là những thần dược như Hư Thiên thần đằng, Thần Liên độ kiếp hay là Trường Sinh dược vô thượng như Bạch Quy Đà Tiên, tuy rằng có dược tính nghịch thiên thế nhưng cũng không cách nào tu hành tới cấp độ cao nhất, thực lực cũng không hề mạnh.
"Chúng ta tuy rằng có thể tu hành thế nhưng lại bị sinh lão bệnh tất quấy phá, không cách nào trường sinh được. Mà tiền bối lại là Thiên Thần, bất hũ từ xa xưa, tuổi thọ vô cùng lớn, không hề cạn kiệt. Đứng nhìn thiên kiêu hết đời này tới đời khác nằm xuống đất, hoàn toàn là siêu việt ở trên." Thạch Hạo nói.
"Ngươi nói cũng không sai, hoàn cảnh của ta cũng chỉ như vậy, những nỗi khổ chỉ có tự mình mới hiểu, nếu không thể sinh sống trong kiếp thổ này thì sớm đã bị người khác đào bắt và nuôi trồng như thần dược rồi." Cổ thụ vàng đáp.
Nó cao tới mấy chục tượng, những cành cây sum suê hiện màu vàng óng tỏa ra luồng khí tức thần thánh, từng phiến là phát sáng tạo thành những đám mây màu.
"Thôi, nếu ngươi đã có thể tới được đây thì cũng coi như có duyên với ta, ta cho ngươi một trái Thiên Thần quả để làm vững chắc đạo hạnh hơn, thành tựu cảnh giới Thiên Thần." Nó tiếp tục mở lời.
Trong lòng Thạch Hạo rộn ràng, tất nhiên là hắn muốn nhanh chóng đột phá, thời gian không có chờ hắn nên càng mạnh thì càng tốt, bởi vì hắn biết thời loạn lạc đã tới, chỉ có tu vi của bản thân siêu tuyệt thì mới có cơ hội để sống tiếp.
Hắn uyển chuyển hỏi có thể xin thêm mấy trái nữa hay không, bởi vì hắn thấy trên những cành cây này không chỉ có một hai trái.