Giáo chủ của Hồn tộc là người đứng ra đầu tiên, mặc dù biết Thạch Hạo sẽ không bao giờ bạc đãi tộc mình thế nhưng lúc này cũng phải tỏ thái độ tốt một chút.
Một lát sau, bóng người mờ ảo, tiếp tục có người tiến lên, quả nhiên là có người nhằm về phía lão tổ của Ngân Huyết ma thụ tộc.
Tiên cổ, có nguyền rủa, ẩn chứa nguy cơ to lớn, người ở cấp số này rất là ít, bọn họ không cách nào rời khỏi bộ lạc của mình và hầu như đều trở nên đần độn hoặc ngủ say giấc.
Thế nhưng hôm nay lại là ngày đặc biệt, các đại tộc đều ngóng trông xem Thạch Hạo có thể độ kiếp thành công hay không cho nên tự nhiên sẽ có Giáo chủ tự mình đăng lâm, vì thế muốn ra tay.
"Đạo huynh, các ngươi muốn làm cái gì, lẽ nào lại vì một một tên người ngoài mà chia rẻ, Lôi Kiếp dịch kia nhất định là của chúng ta rồi thì cần gì phải tổn thương hòa khí?" Cổ tổ của Ngân Huyết ma thụ nói.
"Hai tộc chúng ta vốn đã có cừu oán với nhau, lúc này cũng nên giải quyết luôn cho sạch đi!" Cổ tổ của Hồn tộc nói.
"Chư vị, ta không phải chỉ độ kiếp một lần, ngày sau chắc chắn sẽ độ lôi kiếp mạnh hơn nữa, ta đáp ứng với các vị, sau này sẽ từ từ chữa khỏi toàn bộ tộc nhân của các vị!" Thạch Hạo truyền âm.
Ầm!
Một lát sau lại có Giáo chủ đi lên, bòng người mờ ảo thế nhưng lại rất cuồng bạo ra tay giết thẳng tới.
"Các ngươi..." Lão tổ của Ngân Huyết ma thụ tức giận, thế nhưng tình thế hiện tại rất nguy cấp nên hắn không thể ở lại nơi này được nữa, lúc này lập tức xoay người dẫn dụ mọi người qua một chiến trường khác.
Giáo chủ đại chiến thì chắc chắn sẽ kinh khủng, ba bóng người đánh nát bầu trời rồi biến mất khỏi nơi này, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần cao độ.
"Ầm!"
Thiên kiếp giáng thế, ánh chớp hàng vạn.
Lôi kiếp của tầng thứ mười kinh khủng hơn tầng thứ chín rất nhiều, thế nhưng bởi vì Thạch Hạo cũng không hề trêu chọc đám chân long, thiên phượng ở trong lôi kiếp này, càng không có đụng vào Trạm Tiên đài kia cho nên nó mới yên tĩnh như trước kia.
Thiên kiếp của tầng này, nếu mình không trêu chọc thì nó sẽ không giáng xuống.
Hiện giờ hắn lại kích động với một sinh linh yếu kém do lôi đình biến thành, cho nên hàng vạn luồng điên quang không ngừng bổ xuống.
Đây là một trận tai nạn, tất cả ánh chớp nhấp nháy trong dãy núi, loạn thạch bắn tung tóe, tất cả những cây đại thụ màu bạc nhanh chóng vụt lên khỏi mặt đất rồi ra sức bỏ chạy về nơi xa.
Thạch Hạo chống chọi lại những tia chớp, đồng thời mi tâm phát sáng, thần giác được mở ra toàn bộ.
Hắn khóa chặt hai tên Thiên Thần do đại thụ màu bạc hóa thành, hiện tại hai tên này đang lẩn trốn về nơi xa.
Khỏe miệng của Thạch Hạo lộ vẻ cười khẩy rồi nhanh chóng đuổi theo, hắn cũng chẳng muốn đuổi tận giết tuyệt gì cho cam, cũng không muốn giết những người vô tội thế nhưng tộc Ngân Huyết ma thụ lại nhiều lần ra tay nhằm vào hắn cho nên nhất định phải biểu đạt một chút lòng thành nào đó.
Hắn không hề muốn tàn sát toàn bộ người của tộc này, chỉ là muốn hạ gục những ai có sức chiến đấu đỉnh cao mà thôi.
Hai tên Thiên Thần này mục tiêu rất tốt của hắn, Thạch Hạo dẫn theo lôi kiếp nhanh chóng truy theo một trong hai người này.
Việc này cũng chẳng hề có điều bất ngờ gì cả!
Ầm!
Trong ánh chớp đó thì Thạch Hạo cũng không cần động thủ làm gì, tên Thiên Thần kia cũng không có cách nào ngăn chặn nổi nên thân thể bị đánh tới gãy nát, sau cùng thì hình thần đều diệt.
Xoẹt!
Tiên kiếm Đại La đuổi theo một tên Thiên Thần khác, ánh kiếm kinh thế.
Người này quay đầu lại rồi hóa thành một cây cổ thụ che trời hòng phong ấn kiếm thai lại.
"Ầm!"
Bên trong kiếm thai là từng luồng lôi mang nổ tung, đây chính là sức mạnh Lôi đạo mà Thạch Hạo đã rót vào nên bắt đầu bùng phát, chỉ trong nháy mắt nó đã nối liền với biển sấm ở trên không trung kia.