Lôi Kiếp dịch ẩn chứa trong tiên trì này hoàn toàn khác với năm xưa, năm màu mờ ảo, tiên vụ hừng hực, ánh lành dân trào, hương thơm nức mũi.
Thứ này là chí bảo vô lượng, Thạch Hạo uống ngụm này tới ngụm khác thì cảm thấy thương thế đã khôi phục lại đỉnh cao, bất kể là thân thể hay nguyên thần cũng đều được tẩm bổ, những ám thương trước kia đều biến mất hoàn toàn.
Nhìn những ánh mắt nóng bỏng khắp nơi thì hắn cũng mặc kệ, nhắm mắt rồi đả tọa xuống, từ từ cảm ngộ quy tắc thiên địa.
Lần độ kiếp này hắn có thu hoạch khá dồi dào, thân thể và nguyên thần không ngừng vỡ nát và không ngừng tái tạo, được rèn luyện vô số lần, dùng lôi đình luyện thân thể, tụ nguyên thần, đây là cổ pháp có lợi ích to lớn đối với hắn.
Kỷ nguyên Tiên cổ sở dĩ mạnh là vì có Trường Sinh giả, đó cũng là do hoàn cảnh của thiên địa gây nên, phàm là cường nhân đều phải độ lôi kiếp!
Đời này, điều kiện trong thiên địa không cho phép nên bất luận là ai dẫn kiếp đẽ sẽ bùng phát ra lôi đình vô cùng hung mãnh, vượt qua những thiên phạt nên có.
Mỗi tấc da thịt của Thạch Hạo đều phát sáng, bên trong thì lưu chuyển hi quang, ký hiệu thần bí tản ra ngoài, vẻ bất phàm và mạnh mẽ lan tràn.
Hắn có thể cảm giác được, bản thân đang trở nên mạnh mẽ hơn, ba luồng tiên khí lượn lờ trên đỉnh đầu thi thoảng như đang ngưng tự thành Bông hoa đại đạo.
Thần vương kiếp, cứ thế đã vượt qua!
"Thần vương, một tu sĩ còn trẻ tuổi, chỉ mới hai mươi tuổi, thật sự đã chấn động cả cổ kim!"
Hắn trẻ tới quá mức, ở tuổi này mà lại có tu vi như thế là vô cùng đáng sợ, khiến những nhân vật già cả phải thở dài, đây là yêu nghiệt tới cỡ nào?!
Vân Hi đứng nơi xa lộ vẻ khó tả, vị cố nhân này quá nghịch thiên, độ kiếp thành công và trở thành một vị Thần vương!
Trong nháy mắy này, nàng nghĩ tới rất nhiều chuyện, đã từ đồng hành cùng nhau tới mấy trăm ngàn dặm, quan hệ của hai người rất thân thiết, kết quả tộc nhân mình lại gợi nên hàng loạt chuyện đau lòng khiến nàng thầm than.
Nhìn bóng người đang ngồi trong biển sấm kia, không cần suy nghĩ nhiều thì nàng cũng biết, Thiên Nhân tộc chắc chắn hiện giờ rất hối hận, lại đánh mất một cường viện tuyệt diễm cổ kim.
Ai có thể nghĩ tới, một thiếu niên nhỏ yếu ngày xưa lại có tốc độ quật khởi nhanh như vậy, hắn chưa hề chết trẻ, cứ thế xông thẳng về trước, chỉ mới hai mươi tuổi thì đã thành Thần vương!
"Nguyệt Thiền, thật sự con không có gì với hắn hả?" Thiên Thần của Bổ Thiên giáo nói nhỏ.
"Cậu, cậu lại nói bậy nữa rồi, con không nói chuyện với cậu nữa!" Nguyệt Thiền bị chọc cho tức điên, không ngờ người cậu ruột của mình lại coi trọng Hoang như vậy.
"Con còn trẻ nên e thẹn cũng phải, dù thấy ngại nhưng cũng là điều bình thường thôi. Nhưng mà ta là cậu của con nên con phải nói thật với ta đó. Con tuy là Thánh nữ thế nhưng nếu có quan hệ gì với hắn thì cũng không phải là không thể dàn xếp được, ta có thể đi thỉnh cầu Giáo chủ chọn một Thánh nữ khác. Một người trẻ tuổi và lại còn nhỏ như vầy mà thực lại tới mức kinh người thế kia, nếu có thể gia nhập Bổ Thiên giáo ta thì tất cả đều đáng giá!" Vị Thiên Thần trông rất trẻ này nói.